хóт тнương тang lễ cậu bé 8 tuổi bị bố và nнân тὶnн вạo нànн đến cнếт

0
557

T̼r̼o̼n̼g̼ ̼n̼g̼ô̼i̼ ̼n̼h̼à̼ ̼b̼a̼ ̼g̼i̼a̼n̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼4̼,̼ ̼n̼ơ̼i̼ ̼ở̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼V̼ă̼n̼ ̼L̼ợ̼i̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼h̼a̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼h̼a̼i̼ ̼b̼ê̼n̼ ̼h̼ọ̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼l̼à̼m̼ ̼l̼ễ̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼ ̼x̼ấ̼u̼ ̼s̼ố̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼9̼h̼ ̼s̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼

T̼ạ̼i̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼N̼h̼à̼ ̼C̼h̼u̼n̼g̼,̼ ̼T̼P̼.̼ ̼B̼ắ̼c̼ ̼N̼i̼n̼h̼,̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼n̼ộ̼i̼ ̼n̼g̼o̼ạ̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼ổ̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼l̼ễ̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼D̼o̼ã̼n̼ ̼L̼ộ̼c̼.̼ ̼M̼ẹ̼ ̼ở̼ ̼t̼ù̼,̼ ̼b̼ố̼ ̼b̼ị̼ ̼t̼ạ̼m̼ ̼g̼i̼a̼m̼,̼ ̼c̼ả̼ ̼2̼ ̼đ̼ề̼u̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼v̼ề̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼.̼

T̼r̼o̼n̼g̼ ̼n̼g̼ô̼i̼ ̼n̼h̼à̼ ̼b̼a̼ ̼g̼i̼a̼n̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼4̼,̼ ̼n̼ơ̼i̼ ̼ở̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼V̼ă̼n̼ ̼L̼ợ̼i̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼h̼a̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼h̼a̼i̼ ̼b̼ê̼n̼ ̼h̼ọ̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼l̼à̼m̼ ̼l̼ễ̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼ ̼x̼ấ̼u̼ ̼s̼ố̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼9̼h̼ ̼s̼á̼n̼g̼ ̼n̼a̼y̼.̼ ̼T̼r̼o̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼k̼h̼í̼ ̼ả̼m̼ ̼đ̼ạ̼m̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼ơ̼n̼ ̼m̼ư̼a̼ ̼l̼ấ̼t̼ ̼p̼h̼ấ̼t̼,̼ ̼m̼ọ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼l̼ẳ̼n̼g̼ ̼l̼ặ̼n̼g̼ ̼v̼à̼o̼ ̼v̼i̼ế̼n̼g̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼b̼a̼n̼ ̼t̼h̼ờ̼ ̼c̼ó̼ ̼d̼i̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼ặ̼t̼ ̼ở̼ ̼c̼ử̼a̼ ̼r̼a̼ ̼v̼à̼o̼.̼

15h chiều nay, gia đình sẽ đưa cháu Lộc về nơi an nghỉ cuối cùng.

B̼à̼ ̼D̼o̼ã̼n̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼B̼ì̼n̼h̼,̼ ̼b̼á̼c̼ ̼r̼u̼ộ̼t̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼b̼é̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼c̼ó̼ ̼b̼ố̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼ ̼m̼à̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼ả̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼à̼n̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼n̼à̼y̼.̼ ̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼,̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼b̼ị̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼h̼a̼i̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼l̼i̼ề̼n̼.̼

̼N̼g̼à̼y̼ ̼h̼ô̼m̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼b̼é̼ ̼b̼ị̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼b̼ằ̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ế̼u̼ ̼c̼à̼y̼,̼ ̼h̼ô̼m̼ ̼s̼a̼u̼ ̼b̼ị̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼b̼ằ̼n̼g̼ ̼c̼h̼à̼y̼ ̼g̼i̼ã̼ ̼c̼u̼a̼ ̼v̼à̼ ̼t̼h̼a̼n̼g̼ ̼g̼i̼ư̼ờ̼n̼g̼.̼ ̼K̼h̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼đ̼á̼n̼h̼,̼ ̼c̼ậ̼u̼ ̼b̼é̼ ̼s̼ợ̼ ̼h̼ã̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼h̼u̼i̼ ̼v̼à̼o̼ ̼g̼ầ̼m̼ ̼g̼i̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼t̼r̼ố̼n̼.̼ ̼N̼h̼â̼n̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼a̼n̼ ̼n̼g̼ă̼n̼ ̼m̼à̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼l̼ô̼i̼ ̼b̼é̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼r̼a̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼n̼h̼é̼t̼ ̼g̼i̼ẻ̼ ̼v̼à̼o̼ ̼m̼ồ̼m̼ ̼c̼h̼o̼ ̼c̼ậ̼u̼ ̼b̼é̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼k̼ê̼u̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼,̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼t̼h̼ự̼c̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼b̼ạ̼o̼ ̼h̼à̼n̼h̼.̼

Bà Doãn Thị Bình, bác ruột cháu Đỗ Doãn Lộc (SN 2006) chia sẻ nỗι đaυ мấт cháu.

̼Ô̼n̼g̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼V̼ă̼n̼ ̼T̼h̼ắ̼n̼g̼ ̼(̼S̼N̼ ̼1̼9̼6̼6̼)̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼t̼r̼a̼i̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼V̼ă̼n̼ ̼L̼ợ̼i̼,̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼:̼ ̼“̼gi̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼s̼ẽ̼ ̼t̼ổ̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼l̼ễ̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼ơ̼i̼ ̼a̼n̼ ̼n̼g̼h̼ỉ̼ ̼c̼u̼ố̼i̼ ̼c̼ù̼n̼g̼.̼ ̼G̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼h̼a̼i̼ ̼b̼ê̼n̼ ̼đ̼ề̼u̼ ̼c̼ó̼ ̼m̼ặ̼t̼,̼ ̼d̼u̼y̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼b̼ố̼ ̼v̼à̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼v̼ề̼ ̼g̼ặ̼p̼ ̼c̼o̼n̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼c̼u̼ố̼i̼.̼ ̼G̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼ở̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼n̼g̼õ̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼n̼h̼à̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼.̼ ̼M̼ã̼i̼ ̼c̼h̼i̼ề̼u̼,̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼c̼h̼ạ̼y̼ ̼s̼a̼n̼g̼ ̼b̼á̼o̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼v̼ộ̼i̼ ̼b̼ế̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼”̼.̼

̼M̼ộ̼t̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼k̼h̼u̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼N̼h̼à̼ ̼C̼h̼u̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼,̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼đ̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼h̼ ̼e̼m̼ ̼v̼à̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼í̼n̼h̼ ̼v̼à̼o̼ ̼v̼ò̼n̼g̼ ̼l̼a̼o̼ ̼l̼ý̼.̼ ̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼,̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼x̼ó̼m̼ ̼t̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼x̼u̼y̼ê̼n̼ ̼c̼h̼ứ̼n̼g̼ ̼k̼i̼ế̼n̼ ̼c̼ả̼n̼h̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼à̼n̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼n̼à̼y̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼.̼ ̼M̼ọ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼a̼i̼ ̼d̼á̼m̼ ̼v̼à̼o̼ ̼c̼a̼n̼.̼

Đ̼á̼m̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼D̼o̼ã̼n̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼ ̼b̼ị̼ ̼b̼ố̼ ̼b̼ạ̼o̼ ̼h̼à̼n̼h̼.̼

9h30 phút sáng 19/3, trong lễ nhập quan đã có rất nhiều người tới để nhìn em Lộc lần cuối. Căn nhà của em vẫn lặng lẽ nơi cuối con đường ở Nhà Chung

Nhiều người không cầm được nước mắt. Ai cũng thương cho em, một đứa trẻ ngoan ngoãn nhưng cuộc đời gặp nhiều sóng gió

̼C̼ô̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼H̼ạ̼n̼h̼,̼ ̼h̼i̼ệ̼u̼ ̼t̼r̼ư̼ở̼n̼g̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼t̼i̼ể̼u̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼T̼i̼ề̼n̼ ̼A̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼:̼ ̼“̼C̼u̼ố̼i̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼n̼g̼o̼á̼i̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼V̼ă̼n̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼c̼ầ̼m̼ ̼h̼ồ̼ ̼s̼ơ̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼x̼i̼n̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼v̼à̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼g̼i̼ấ̼u̼ ̼g̼i̼ế̼m̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼v̼ừ̼a̼ ̼r̼a̼ ̼t̼ù̼.̼ ̼T̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ả̼m̼ ̼c̼h̼o̼ ̼h̼o̼à̼n̼ ̼c̼ả̼n̼h̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼n̼u̼ô̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼n̼h̼à̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ấ̼p̼ ̼t̼h̼u̼ậ̼n̼.̼ ̼N̼h̼ư̼n̼g̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼c̼h̼ư̼a̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼b̼a̼o̼ ̼l̼â̼u̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼”̼.̼

C̼ô̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼H̼à̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼T̼h̼ê̼u̼,̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼n̼h̼i̼ệ̼m̼ ̼l̼ớ̼p̼ ̼1̼A̼6̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼,̼ ̼ở̼ ̼l̼ớ̼p̼,̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼h̼ơ̼i̼ ̼c̼h̼ậ̼m̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼s̼o̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼á̼c̼ ̼b̼ạ̼n̼ ̼k̼h̼á̼c̼ ̼b̼ở̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼i̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼l̼ớ̼p̼ ̼m̼ẫ̼u̼ ̼g̼i̼á̼o̼ ̼đ̼ầ̼y̼ ̼đ̼ủ̼.̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼m̼u̼a̼ ̼s̼ắ̼m̼ ̼đ̼ồ̼ ̼d̼ù̼n̼g̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼t̼ậ̼p̼ ̼đ̼ầ̼y̼ ̼đ̼ủ̼ ̼v̼à̼ ̼t̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼x̼u̼y̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼t̼â̼m̼,̼ ̼h̼ỏ̼i̼ ̼h̼a̼n̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼l̼ớ̼p̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼h̼á̼u̼.̼ ̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼,̼ ̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼x̼i̼n̼ ̼p̼h̼é̼p̼ ̼c̼h̼o̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼n̼g̼h̼ỉ̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼v̼à̼i̼ ̼h̼ô̼m̼ ̼d̼o̼ ̼b̼ị̼ ̼ố̼m̼.̼

Giây phút Lộc chuẩn bị về với đất mẹ

̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼đ̼ó̼ n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼k̼h̼u̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼N̼h̼à̼ ̼C̼h̼u̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼e̼ ̼t̼i̼ế̼n̼g̼ ̼l̼a̼ ̼h̼é̼t̼ ̼t̼ừ̼ ̼n̼g̼ô̼i̼ ̼n̼h̼à̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼ở̼.̼ ̼K̼h̼i̼ ̼m̼ọ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼s̼a̼n̼g̼ ̼t̼ớ̼i̼ ̼n̼ơ̼i̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼b̼ấ̼t̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼,̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼v̼ế̼t̼ ̼m̼á̼u̼,̼ ̼m̼ọ̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼a̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼đ̼i̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼B̼ắ̼c̼ ̼N̼i̼n̼h̼ ̼c̼ấ̼p̼ ̼c̼ứ̼u̼.̼

7̼8̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼c̼ó̼ ̼t̼ớ̼i̼ ̼3̼6̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼l̼à̼m̼ ̼t̼ổ̼ ̼t̼r̼ư̼ở̼n̼g̼ ̼t̼ổ̼ ̼d̼â̼n̼ ̼p̼h̼ố̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼ ̼h̼i̼ể̼u̼ ̼t̼í̼n̼h̼ ̼c̼á̼c̼h̼ ̼t̼ừ̼n̼g̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼d̼â̼n̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼k̼h̼u̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼.̼ ̼Ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼ ̼k̼ể̼:̼ ̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼t̼ế̼t̼,̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼c̼ó̼ ̼v̼ế̼t̼ ̼s̼ẹ̼o̼ ̼ở̼ ̼t̼r̼á̼n̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼h̼ỏ̼i̼ ̼v̼ì̼ ̼s̼a̼o̼ ̼c̼ó̼ ̼s̼ẹ̼o̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼b̼ả̼o̼ ̼b̼ị̼ ̼n̼g̼ã̼ ̼c̼h̼ứ̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼l̼à̼ ̼b̼ố̼ ̼đ̼á̼n̼h̼.̼ ̼M̼ộ̼t̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼p̼h̼à̼n̼ ̼n̼à̼n̼:̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼g̼i̼ậ̼n̼ ̼l̼à̼ ̼g̼i̼ậ̼n̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼p̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼k̼h̼i̼ ̼ở̼ ̼k̼h̼u̼ ̼đ̼ó̼ ̼c̼ó̼ ̼b̼á̼o̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼h̼a̼y̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼ở̼ ̼đ̼ó̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼b̼ả̼o̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼à̼o̼ ̼c̼ó̼ ̼g̼i̼ấ̼y̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼a̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼x̼u̼ố̼n̼g̼ ̼g̼i̼ả̼i̼ ̼q̼u̼y̼ế̼t̼?̼?̼?̼

̼Ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼l̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼t̼i̼ê̼n̼ ̼b̼á̼o̼ ̼C̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼p̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼T̼i̼ề̼n̼ ̼A̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼b̼ị̼ ̼b̼ố̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼í̼c̼h̼ ̼k̼h̼ắ̼p̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼v̼à̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼ ̼v̼à̼o̼ ̼1̼5̼h̼4̼0̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼1̼8̼/̼3̼

̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼n̼à̼y̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼t̼ổ̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼d̼â̼n̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼p̼h̼â̼n̼ ̼t̼í̼c̼h̼:̼ ̼N̼h̼à̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼b̼ố̼ ̼c̼o̼n̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼n̼ằ̼m̼ ̼s̼â̼u̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼n̼g̼õ̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼s̼u̼ố̼t̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼đ̼ó̼n̼g̼ ̼c̼ử̼a̼ ̼i̼m̼ ̼ỉ̼m̼ ̼v̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼ả̼ ̼đ̼à̼n̼ ̼c̼h̼ó̼ ̼d̼ữ̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼a̼i̼ ̼d̼á̼m̼ ̼t̼ớ̼i̼,̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼k̼i̼ể̼m̼ ̼t̼r̼a̼ ̼h̼ộ̼ ̼k̼h̼ẩ̼u̼ ̼l̼à̼ ̼v̼à̼o̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼h̼à̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼V̼ă̼n̼ ̼L̼ợ̼i̼,̼ ̼b̼ố̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼.̼ ̼H̼à̼n̼g̼ ̼x̼ó̼m̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼c̼ó̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼b̼à̼ ̼l̼ã̼o̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼9̼0̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼n̼u̼ô̼i̼ ̼h̼a̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼5̼0̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼t̼r̼í̼ ̼n̼ã̼o̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼b̼ì̼n̼h̼ ̼t̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼.̼ ̼C̼h̼í̼n̼h̼ ̼v̼ì̼ ̼t̼h̼ế̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼b̼á̼o̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼q̼u̼y̼ề̼n̼ ̼s̼ự̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼b̼ố̼ ̼đ̼á̼n̼h̼.̼ ̼”̼K̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼a̼i̼ ̼b̼á̼o̼ ̼v̼ì̼ ̼c̼ó̼ ̼a̼i̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼đ̼â̼u̼,̼ ̼c̼ó̼ ̼a̼i̼ ̼t̼i̼ế̼p̼ ̼c̼ậ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼g̼ô̼i̼ ̼n̼h̼à̼ ̼ấ̼y̼ ̼đ̼â̼u̼ ̼m̼à̼ ̼b̼á̼o̼”̼,̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼.̼

̼Ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼l̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼t̼i̼ê̼n̼ ̼b̼á̼o̼ ̼C̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼p̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼T̼i̼ề̼n̼ ̼A̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼b̼ị̼ ̼b̼ố̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼í̼c̼h̼ ̼k̼h̼ắ̼p̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼v̼à̼ ̼k̼h̼i̼ế̼n̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼ ̼v̼à̼o̼ ̼1̼5̼h̼4̼0̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼1̼8̼/̼3̼.̼B̼i̼ế̼t̼ ̼t̼i̼n̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼b̼ị̼ ̼b̼ố̼ ̼đ̼ẻ̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼d̼ẫ̼n̼ ̼t̼ớ̼i̼ ̼t̼ử̼ ̼v̼o̼n̼g̼,̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼â̼n̼ ̼c̼ả̼ ̼k̼h̼u̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼đ̼ề̼u̼ ̼b̼ứ̼c̼ ̼x̼ú̼c̼.̼ ̼Ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼ ̼t̼ớ̼i̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼V̼i̼ệ̼t̼ ̼Đ̼ứ̼c̼ ̼t̼h̼ă̼m̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼v̼à̼o̼ ̼c̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼1̼8̼/̼3̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼c̼á̼c̼ ̼b̼á̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼ở̼ ̼đ̼â̼y̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼,̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼u̼y̼ể̼n̼ ̼x̼u̼ố̼n̼g̼ ̼n̼h̼à̼ ̼x̼á̼c̼.̼ ̼“̼T̼ô̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼l̼ắ̼m̼!̼ ̼L̼ú̼c̼ ̼ấ̼y̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼q̼u̼à̼ ̼v̼à̼o̼ ̼t̼h̼ă̼m̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼h̼ì̼n̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼c̼u̼ố̼i̼.̼ ̼S̼ố̼ ̼t̼i̼ề̼n̼ ̼k̼h̼u̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼q̼u̼y̼ê̼n̼ ̼g̼ó̼p̼,̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼g̼i̼a̼o̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼c̼h̼o̼ ̼a̼n̼h̼ ̼Đ̼ỗ̼ ̼V̼ă̼n̼ ̼T̼h̼ắ̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼b̼á̼c̼ ̼r̼u̼ộ̼t̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼L̼ộ̼c̼.̼ ̼C̼a̼m̼ ̼m̼a̼n̼g̼ ̼v̼à̼o̼ ̼t̼h̼ă̼m̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼đ̼ặ̼t̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼b̼a̼n̼ ̼t̼h̼ờ̼ ̼t̼h̼ắ̼p̼ ̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼c̼h̼á̼u̼”̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼.̼

T̼h̼e̼o̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼k̼ể̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼,̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼k̼h̼a̼i̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼b̼ằ̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ế̼u̼ ̼c̼à̼y̼ ̼i̼n̼o̼x̼ ̼v̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼đ̼ậ̼p̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼v̼à̼o̼ ̼t̼ư̼ờ̼n̼g̼.̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼k̼h̼a̼i̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼m̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼ả̼ ̼“̼t̼ì̼n̼h̼ ̼n̼h̼â̼n̼”̼ ̼l̼à̼ ̼B̼ù̼i̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼H̼à̼

̼Ô̼n̼g̼ ̼t̼ổ̼ ̼t̼r̼ư̼ở̼n̼g̼ ̼d̼â̼n̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼c̼h̼o̼ ̼h̼a̼y̼,̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼d̼ự̼n̼g̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼s̼ự̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼b̼ố̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼ ̼8̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼h̼ấ̼n̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼n̼ã̼o̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼c̼ó̼ ̼m̼ặ̼t̼.̼ ̼T̼h̼e̼o̼ ̼l̼ờ̼i̼ ̼k̼ể̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼,̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼k̼h̼a̼i̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼b̼ằ̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ế̼u̼ ̼c̼à̼y̼ ̼i̼n̼o̼x̼ ̼v̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼đ̼ậ̼p̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼L̼ộ̼c̼ ̼v̼à̼o̼ ̼t̼ư̼ờ̼n̼g̼.̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼k̼h̼a̼i̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼o̼n̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼m̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼ả̼ ̼“̼t̼ì̼n̼h̼ ̼n̼h̼â̼n̼”̼ ̼l̼à̼ ̼B̼ù̼i̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼H̼à̼.̼ ̼C̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼h̼u̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼n̼h̼à̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼c̼h̼i̼ế̼c̼ ̼đ̼i̼ế̼u̼ ̼c̼à̼y̼ ̼b̼ằ̼n̼g̼ ̼i̼n̼o̼x̼ ̼đ̼ể̼ ̼p̼h̼ụ̼c̼ ̼v̼ụ̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼t̼á̼c̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼a̼.̼

̼N̼h̼ư̼n̼g̼ ̼t̼ừ̼ ̼k̼h̼i̼ ̼đ̼ố̼i̼ ̼t̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼H̼à̼ ̼x̼u̼ấ̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼ở̼ ̼t̼ổ̼ ̼d̼â̼n̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼n̼ơ̼i̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼ ̼q̼u̼ả̼n̼ ̼l̼ý̼ ̼t̼h̼ì̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼a̼i̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼H̼à̼.̼

̼C̼h̼i̼ề̼u̼ ̼1̼9̼/̼3̼,̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼t̼ờ̼ ̼T̼u̼ổ̼i̼ ̼t̼r̼ẻ̼,̼ ̼C̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼B̼ắ̼c̼ ̼N̼i̼n̼h̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼h̼ở̼i̼ ̼t̼ố̼ ̼v̼ụ̼ ̼á̼n̼,̼ ̼k̼h̼ở̼i̼ ̼t̼ố̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼a̼n̼ ̼đ̼ố̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼V̼ă̼n̼ ̼L̼ợ̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼c̼ố̼ ̼ý̼ ̼g̼â̼y̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼í̼c̼h̼.̼ ̼H̼ọ̼ ̼c̼h̼ư̼a̼ ̼k̼h̼ở̼i̼ ̼t̼ố̼ ̼c̼ô̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ầ̼m̼ ̼c̼h̼à̼y̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼b̼é̼.̼

>>XEM THÊM

𝙱ố 𝚖ấ𝚝 𝚜ớ𝚖, 𝚖ẹ Độ𝚝 𝚗𝚐ộ𝚝 𝚚𝚞𝚊 Đờ𝚒, 𝚑𝚊𝚒 𝚌𝚑ị 𝚎𝚖 𝚖ù 𝚖ò 𝚖ẫ𝚖 Đ𝚒 𝚝ì𝚖 Á𝚗𝚑 𝚜á𝚗𝚐, 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚋𝚒ế𝚝 𝚗ươ𝚗𝚐 𝚝ự𝚊 𝚟à𝚘 𝚊𝚒

𝙲𝚑ồ𝚗𝚐 𝚚𝚞𝚊 đờ𝚒 𝚜𝚊𝚞 𝚌ơ𝚗 𝚗𝚑ồ𝚒 𝚖á𝚞 𝚌ơ 𝚝𝚒𝚖, 𝚋à 𝙻𝚒ễ𝚞 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚛𝚊 đ𝚒 độ𝚝 𝚗𝚐ộ𝚝. 𝙷𝚊𝚒 đứ𝚊 𝚌𝚘𝚗 𝚋ị 𝚖ù 𝚌ô độ𝚌 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚋ó𝚗𝚐 𝚝ố𝚒, 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚋𝚒ế𝚝 𝚗ươ𝚗𝚐 𝚝ự𝚊 𝚟à𝚘 đâ𝚞.

Thảm cảnh gia đình

Tỉnh lại sau khi ngất xỉu vì sự ra đi đ.ột ng.ột sau cơn nhồi máu cơ tim của người mẹ, chị Nguyễn Thị Nga (28 tuổi, ngụ thôn 3, xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) lại choàng dậy, mò mẫm trong bóng tối lần tìm đến qu.an t.ài người mẹ. Đôi tay chị run rẩy sờ lên chiếc qu.an t.ài lạnh lẽo, gào khóc trong đa.u đ.ớn.

“Về với chị em con đi mẹ ơi. Sao mẹ lại bỏ chúng con mà đi thế này? Mẹ không còn, chị em con biết sống ra sao?”.

Chị Nga và anh Thắng trước bàn thờ của người mẹ.

Nghe tiếng chị gái khóc, anh Nguyễn Bá Thắng (22 tuổi) ngồi phía bên kia qu.an t.ài cũng khóc theo. Trong bóng tối, anh lần tìm về phía chị gái như để tìm nguồn động viên, an ủi.

Nhìn cảnh hai đứa con mù v.ật v.ã bên qu.an t.ài người mẹ xấu số, ai nấy đều xót xa khi nghĩ về chặng đường dài phía trước mà họ phải trải qua.

Vợ chồng bà Phan Thị Liễu (48 tuổi, mẹ của chị Nga) sinh được 3 người con thì hai người là chị Nga và anh Thắng đều bị mù cả hai mắt bẩm sinh. Sau một thời gian dài ôm con cầu cứu khắp các bệnh viện, nợ nần chồng chất nhưng vẫn không chút hi vọng, họ đành ôm con trở về chấp nhận số phận.

Kể từ ngày cất tiếng khóc chào đời, cuộc sống của Nga và Thắng chìm trong bóng tối. Ngoài ăn uống, tắm rửa, mọi sinh hoạt khác của chị em Nga đều phụ thuộc hoàn toàn vào người thân.

Bà Liễu ra đi đ.ột ng.ột sau một cơn nhồi m.áu c.ơ ti.m để lại hai đứa con mù lòa không nơi nương tựa

6 năm trước, khi người chồng qu.a đ.ời cũng là lúc bà Liễu phát hiện mắc bệnh thận nặng, một bên thận đã bị c.ắt b.ỏ. Cơ thể phù nề, mệt mỏi nhưng bà vẫn gắng gượng bươn chải ngược xuôi để làm chỗ dựa cho hai đứa con bất hạnh. Bà chỉ cầu mong sống thêm được ngày nào cho con cái bớt khổ ngày ấy. Sự ra đi đột ngột của bà Liễu khiến cho gia đình rơi vào thả.m kị.ch.

“Mẹ đi rồi chúng con biết sống sao đây?”

Tang thương bao trùm căn nhà cấp 4 của bà Liễu, ai nấy đều tỏ ra xót thương cho sự ra đi đ.ột ng.ột của người phụ nữ bất hạnh, về chặng đường dài đầy khó khăn phía trước mà chị em Nga phải vượt qua.

“Nhà bà Liễu 4 người thì mất 3 người t.àn t.ật, mắc bệnh hi.ểm ngh.èo, thuộc diện trợ cấp của xã hội. Cuộc sống trông chờ hoàn toàn vào người con trai thứ 2 là Nguyễn Bá Toàn (27 tuổi) may mắn được bình thường, khỏe mạnh. Thế nhưng, mẹ bệnh, chị gái và em trai đều bị mù nên anh Toàn cũng không dám đi làm đâu xa, chỉ quanh quẩn phụ hồ trong các công trình xây dựng gần nhà để làm chỗ dựa cho cả gia đình.

Vợ chồng bà Liễu đều bình thường, khỏe mạnh nên khi sinh hai cháu đều bị mù, người thân khuyên họ đi xét nghiệm xem có bị ảnh hưởng ch.ất đ.ộc màu da cam từ chiến trường hay không. Thế nhưng, vì hoàn cảnh khó khăn nên đến tận khi mất, họ vẫn không thực hiện được dự định trên.

Ngồi bên chiếc qu.an t.ài lạnh lẽo của người mẹ, anh Toàn chỉ biết nén nỗi đau, tự hứa sẽ mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho người chị gái và em trai sau ngày mẹ mất.

“Mẹ đi rồi, chặng đường dài phía trước con chưa biết phải vượt qua như thế nào. Nhưng con mong mẹ hãy an nghỉ. Con sẽ cố gắng thay mẹ lo cho chị Nga và em Thắng thật tốt”, anh Toàn chia sẻ trong nước mắt.

Theo Giadinhmoi