Bàɴ ᴄʜâɴ ᴛʀụɪ ʟủɪ ᴄủᴀ ʙé ɢáɪ 𝟽 ᴛᴜổɪ sᴀᴜ 𝟷𝟾 ʟầɴ ᴘʜẫᴜ ᴛʜᴜậᴛ đᴀᴜ đớɴ

0
285

Sau những ca phẫu thuật, bàn chân con cụt dần chỉ còn 1 ngón. Những vết sẹo dài chằng chịt khắp cơ thể khiến con càng tự ti, thu mình trong “vỏ ốc”.

Trên gương mặt của Như Quỳnh luôn mang nét buồn bã. Chị Nguyên tâm sự, mỗi lần nhìn con gái bé bỏng run rẩy thân mình trong im lặng, chị chẳng thể cầm lòng. Vậy là có hôm con khóc trước, mẹ khóc sau, hôm thì hai mẹ con cùng khóc.

Cô bé Như Quỳnh mới 7 tuổi nhưng đã phải trải qua nhiều lần đau đớn cắt da thịt.

Khi mới sinh ra, Như Quỳnh cũng trắng trẻo, tròn trịa như những đứa trẻ khác. Đôi chân cũng có đủ 5 ngón bình thường. Không ngờ, chỉ 2 tháng sau, các ngón chân của con bỗng tím bầm, chảy máu liên tục.

Đưa đi khắp các cơ sở y tế địa phương nhưng không khỏi, chị Nguyên ẵm con vào Bệnh viện Nhi đồng 2 TP.HCM thăm khám. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán con bị dị dạng mạch máu, phải phẫu thuật cắt bỏ khối u, tránh cho con bị mất máu.

Sau 18 lần phẫu thuật vì dị dạng mạch máu, con chỉ còn duy nhất 1 ngón chân.

Đến lúc 6 tháng tuổi, mông của con lại bị sưng to bằng nửa cái đầu. Đứa bé phải nằm nghiêng cả ngày lẫn đêm. Chỉ trong vòng 2 tháng, Như Quỳnh phải trải qua 3 đợt mổ lấy khối u mà không hết. Đến nay, nếu không đưa con đi viện kịp thời, khối u ấy sẽ sưng tấy, hành sốt khiến con vật vã.

Cho đến khi tròn 7 tuổi, tính ra cô bé đã trải qua 18 ca phẫu thuật. Đứa trẻ phải thường xuyên sử dụng thuốc giảm đau mới có thể giảm bớt đau đớn. Nỗi sợ bệnh viện ám ảnh, mặc cảm tự ti cơ thể lớn dần, Quỳnh khép mình, trở nên trầm mặc, ít nói.
Suốt buổi trò chuyện, đôi mắt của người mẹ luôn ướt nhòa. Chị Nguyên xót xa khi nhớ lại những ngày đầu tiên con gái đi học, cô độc giữa bạn bè. Con dè dặt ánh mắt của các bạn. Thời tiết Phú Yên có nắng nóng thế nào, con cũng nhất quyết không bỏ đôi tất ra khỏi chân. Rồi dần dần, con có thói quen ngồi nhìn theo bóng dáng nô đùa, chạy nhảy của các bạn.

“Con hay khóc thầm lắm cô ạ. Khóc mà không để phát ra tiếng. Vì trước đây lúc đau đớn, con cũng đã khóc thật to rồi, nhưng cũng chẳng đỡ hơn được, nên giờ con mới trầm mặc. Nhiều lúc tôi muốn giúp con chiến đấu, nhưng tôi chẳng biết phải làm sao, chỉ đành cầu cứu bác sĩ”, chị Nguyên tâm sự.

Vợ chồng chị Nguyên đã tìm đủ mọi cách để có thể đưa con gái từ Phú Yên vào Sài Gòn chữa bệnh suốt 7 năm nay.

Nợ chồng chất cũng chỉ mong cứu con

Vợ chồng chị Nguyên cứ nghĩ khối dị dạng mạch máu lan tỏa tới đâu, chỉ cần cắt bỏ là cứu được con gái, không ngờ rằng, sẽ có ngày con gặp nguy hiểm.

Chị Nguyên chia sẻ: “Đợt này cháu bị nặng quá, các khối u đã lan tỏa lên bụng, nhiều tổn thương. Sau khi các bác sĩ hội chẩn xong, con được chuyển sang Bệnh viện Nhân dân Gia Định để điều trị theo phương pháp “lấy độc trị độc”, chích cồn qua da. Cứ 1 tháng thì đưa con vào chích cồn. Bác sĩ có nói với tôi, tùy thuộc vào cơ địa của con để quyết định thời gian dài hay ngắn, có thể là vài năm, cũng có thể là cả đời. Nhưng vợ chồng tôi vẫn quyết tâm cứu con nên cứ vay được chỗ nào là vay”.

Suốt 7 năm qua, chị Nguyên chưa thể hình dung hết những khoản nợ đã vay. Gần đây nhất, ngày 15/10/2020, chị vừa vay vốn hộ nghèo được 50 triệu để chuẩn bị hành trình tiếp theo cho con gái. Chỉ riêng tiền thuốc cồn đã hơn 6 triệu sau khi trừ bảo hiểm y tế, thêm các chi phí khác cùng tiền đi lại cũng vượt quá 10 triệu đồng. Số tiền rất lớn đối với gia đình chị Nguyên hiện tại.

“Bấy lâu nay một mình chồng tôi làm phụ hồ, lương còn chưa nổi tiền thuốc đặc trị. Bản thân tôi trước khi sinh bé Như Quỳnh có đi làm công nhân, nhưng sau khi sinh con, rồi đưa con đi trị bệnh thì gần như cả ngày đêm chẳng thể rời con được, vì vậy không thể kiếm thêm thu nhập. Sau đợt vay này, tôi cũng đã cạn đường xoay sở rồi”, người mẹ nghẹn ngào nước mắt.

Đau đớn hơn là khi con gái bị bệnh, gia đình chị Nguyên từng phải nhận những lời dè bỉu, quay lưng của một vài người thân. May mắn nhờ vợ chồng chị đồng lòng, yêu thương con gái nên mới có thể kéo dài đến hiện tại. Nhưng ở hoàn cảnh bơ vơ, hai bên nội ngoại đều khó khăn, chị không biết có thể kiên cường được đến lúc nào. Chị cầu mong có những đôi tay đưa ra cứu đứa con gái tội nghiệp của chị.

Theo vietnamnet

Cuộc Sống Hiện Tại Của Người Bố Địu Con Bán Bọc Chân Chống Xe Máy Ở Hà Nội: Bé Gái Đã Được Đến Trường

Quê ngoại khó khăn, chẳng thể là chỗ cho 2 cha con bấu víu. Khi bé Huyền Trang được 3 tháng tuổi, anh địu con lên Hà Nội kiếm sống.

6h30 sáng, trong căn phòng trọ chừng 10m2 trên đường Xuân Phương, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội, anh Nguyễn Văn Hùng, 41 tuổi, quê ở Bắc Giang đánh răng, rửa mặt và chuẩn bị bữa ăn trước giờ đi học cho con gái nhỏ. Cô bé Huyền Trang, 4 tuổi, vẫn còn ngái ngủ, đòi “theo bố đi bán bọc chân chống xe máy cơ”.

Cuối năm 2020, bố con anh Hùng bất ngờ nổi tiếng trên mạng xã hội, sau hình ảnh người cha gầy gò, ôm con nhỏ lang thang bán bọc chân chống xe máy để mưu sinh được chia sẻ. Anh kể từ nhỏ đã mất mẹ, không có bố, không nhà cửa, không họ hàng thân thích. Lang thang khắp nơi, anh gặp gỡ và nên duyên với chị Trần Thị Sáng (31 tuổi, ở Hải Phòng), nhưng sau sinh, chị cũng bệnh tật mà qua đời.

Quê ngoại khó khăn, chẳng thể là chỗ cho 2 cha con bấu víu. Khi bé Huyền Trang được 3 tháng tuổi, anh địu con lên Hà Nội kiếm sống.

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 1.

Dãy trọ cấp 4 xập xệ nơi anh Hùng sồng cùng con gái nhỏ Huyền Trang

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 2.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 2.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 2.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 2.

Căn phòng trọ tuềnh toàng, bên trong không có gì giá trị. Sáng sớm, 2 bố con ngồi ngoài nhà ăn cháo trước giờ Huyền Trang đến trường

Bên trong căn phòng trọ tạm bợ với mức giá 500 nghìn đồng/ tháng, không có vật dụng gì đáng giá ngoài chiếc giường tuềnh toàng, bên dưới chất bọc to, bọc nhỏ quần áo được cho. Xung quanh là “đồ nghề” của 2 bố con và chỗ đun nấu xập xệ, ẩm thấp.

Cho con gái ăn xong bữa sáng, anh Hùng cặm cụi nhỏ thuốc mắt, rồi đeo cặp kính đen. Trước đây, cả 2 mắt bị đục thủy tinh thể nên nhìn kém, chẳng ai dám nhận anh làm thuê làm mướn. Được mạnh thường quân hỗ trợ, đầu tháng 1/2021, anh vừa được mổ mắt phải, thị lực dần ổn định. Sắp tới, anh sẽ tiếp tục được tài trợ mổ mắt còn lại.

“Nếu cả 2 mắt đều nhìn rõ, tôi có thể chạy xe ôm để kiếm sống”, anh nói.

Trong nhà, tài sản giá trị nhất là chiếc xe đạp cà tàng, cùng những chiếc bọc chân chống xe máy. Anh đã làm công việc này được hơn một năm nay, mỗi ngày đều địu con gái cùng sáng đi tối về. Tuy không để ra được nhiều, nhưng anh nói cũng tạm đủ sống.

Anh từng nghĩ sẽ mãi chỉ quanh quẩn làm đủ nghề như rửa bát, đánh giày, bơm vá xe, dọn nhà thuê,… chỉ để có tiền mua sữa, mua bỉm cho con, nếu như không có ngày, anh nhận được món quà bất ngờ từ mạnh thường quân. Đó là chiếc xe máy giúp anh có thể “nâng cấp” nghề nghiệp, chủ động thời gian và không còn phải ngồi miên man trên phố chờ khách tới mua hàng.

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 3.

Anh Hùng làm nghề bán bọc chân chống xe máy, dọc vỉa hè Hồ Tùng Mậu (Ảnh: Long Quyền)

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 4.

Anh Hùng thuần thục bón cháo cho con gái

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 5.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 5.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 5.

2 bố con cười đùa vui vẻ mỗi ngày

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 6.

Huyền Trang chập chững tập đi xe đạp 4 bánh

Đúng 7h30, anh Hùng cẩn thận dắt xe máy ra khỏi nhà, chuẩn bị cặp sách rồi chải tóc cho Huyền Trang. Cô bé 4 tuổi vừa được nhận học tại một trường công lập gần nhà trọ, học phí và tiền ăn được một nhà hảo tâm tài trợ toàn bộ.

Chiếc ba lô màu hồng được bọc chặt trong túi bóng, đặt phía trước xe, Huyền Trang bé nhỏ ngồi ngay phía trên. Anh Hùng nhẹ nhàng tháo đôi dép của con, cất gọn một góc, sợ con đánh rơi trên đường.

Cách dãy trọ cấp 4 của anh Hùng khoảng 3km là ngôi trường mầm non khang trang và đầy màu sắc. Xung quanh các bạn nhỏ đang tíu tít cười nói, Huyền Trang có chút bỡ ngỡ trong ánh mắt. Cô bé được bố đi dép, rồi bế vào bên trong. Anh không quên hẹn “chiều về bố sẽ đón con gái nhé!”.

Một lúc sau, anh quay ra, về nhà trọ khóa chiếc xe máy cẩn thận, rồi tiếp tục đạp xe đi bán bọc chân chống xe máy. Anh cũng kể rằng đã nhận lau dọn nhà cửa để kiếm thêm thu nhập. Mỗi tuần, anh dành 4 buổi dọn dẹp nhà cửa cho gia đình tài trợ học phí cho Huyền Trang. Dù đã từ chối, nhưng mỗi tháng anh vẫn được họ trả công 2,5 triệu đồng.

“2 bố con tôi biết ơn gia đình họ lắm”, anh nói.

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 7.

Anh Hùng vừa mổ một bên mắt bị đục thủy tinh thể, thường xuyên phải nhỏ nước mắt để chăm sóc

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 8.

Trước giờ đi học, anh chải tóc cẩn thận cho con gái

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 9.

\

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 9.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 9.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 9.

2 bố con cùng nhau đi học, anh Hùng chăm sóc tỉ mỉ cho con

Không ít lần, thấy anh lủi thủi “gà trống nuôi con”, nhiều người khuyên nhủ “hay cho con để người khác nuôi”. Nhưng anh nhất quyết “Con mình đẻ ra, mình không chăm con thì ai chăm, vất vả mấy tôi cũng cam chịu”. Anh sẵn sàng đi xin cơm từ thiện cho con gái, trong khi bản thân chấp nhận nhịn đói hoặc chỉ dám ăn mẩu bánh mỳ.

Có lần, 2 bố con gặp tai nạn. Kẻ tông xe chạy mất, số tiền tích cóp bây lâu, anh đành phải đem đóng viện phí rồi mua thuốc cho con. Anh không biết chữ nên chuyện ký giấy tờ nhập viện cho con cũng khó khăn đủ đường, nhưng may mắn anh được các mạnh thường quân giúp đỡ.

Mùa xuân vừa rồi, là cái Tết thứ 4 không quê hương của bố con anh Hùng. Anh nói, “người ta có nhà để về chứ bố con tôi còn có ai đâu”. 2 bố con, cô đơn trong căn phòng trọ, cùng đón 4 cái Tết bên nhau.

Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 10.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 10.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 10.
Cuộc sống hiện tại của người bố địu con bán bọc chân chống xe máy ở Hà Nội: Bé gái đã được đến trường - Ảnh 10.

4 năm qua, 2 bố con anh Hùng bé Huyền Trang đã nương tựa vào nhau mà sống dù thiếu thốn đủ bề

Theo Giadinhmoi