Bé gái bị тeѻ ɴãѻ theo cha đi lượм ve chai ở bờ sôɴg Sài Gòn: “Đâu dáм ước, chỉ мoɴg con khôɴg chịu đói là được””

Trên chiếc ghe nhỏ chở đầy ve chai, người đàn ông trạc tuổi cố vớt những vỏ lon bia trôi trên sông, chốc chốc lại hướng ánh mắt về phía bờ kênh, nơi đứa con gái khờ đang đứng đợi rồi nhoẻn miệng cười: “Ráng chờ ba xíu nha con”.’

0
625

“Loan thích gì nè, xíu ba mua “cà kê – cà phê” cho con nha! Mua “cà kê” về uống, rồi tối ba lấy “bơm – cơm” cho ăn”, vừa nói chú Bằng vừa đưa ống tay áo cũ mèm lau mũi cho đứa con gái nhỏ.

Nụ cười ngây dại của Loan khi theo cha đi lượm ve chai ở Sài Gòn

18 năm qua, Nguyễn Thị Kiều Loan (con gái chú Bằng) vẫn ngây ngô như một đứa trẻ lên ba. Chứng bệnh тeѻ ɴãѻ bẩm sinh đã khiến cơ thể Loan teo tóp, nặng vỏn vẹn 17kg, chỉ biết cười đùa, ú ớ theo cha đi lượm ve chai trên sông.

“Thương chứ, nó là con của mình mà!”

Trời chập choạng tối, trên chiếc ghe cũ đậu dọc bờ kè công viên Tầm Vu (quận Bình Thạnh, TP.HCM), chú Nguyễn Văn Bằng (50 tuổi) gom lại đống ve chai vừa vớt được trên sông, phủi phủi miếng nệm cũ, tự nói tự cười mình ên rồi lật đật bước lên bờ, hướng về đứa con gái nhỏ.

 

Chứng bệnh тeѻ ɴãѻ, khiếm khuyết cơ thể khiến Loan chẳng khác gì đứa trẻ lên 3, chẳng thể nói chuyện rành rọt

“Lại đây ba cõng lên ghe nào”, chú Bằng cúi thấp người xuống, lộ luôn tấm áo rách phía sau lưng, cõng Loan trên vai, cười hạnh phúc: “Mình về thôi con”.

Nghe tiếng ghe máy nổ ì ạch rồi chạy dọc trên sông Sài Gòn, Loan ngồi co ro một góc trên tấm nệm cũ, cố với đôi tay cong queo ra hiệu cho chú Bằng khi nhìn thấy chiếc tàu buýt sông, cười ngọng nghịu.

“Ba, ba, con thích đi, vui vui”.

Mỗi ngày, Loan thường ngồi dọc bờ kè công viên Tầm Vu lúc 16h để đợi chú Bằng đi vớt ve chai về đón

Không như những đứa trẻ bình thường khác, từ trong bụng mẹ, Loan đã mắc phải chứng тeѻ ɴãѻ bẩm sinh. Vì điều kiện gia đình khó khăn, không có tiền thăm khám bác sĩ lúc mang tҺai nên khi Loan chào đời, vợ chồng chú Bằng mới ċҺếᴛ lặng vì con mình chẳng giống con người ta, cái đầu Loan chỉ nhỏ xíu.

“Bác sĩ bảo con bé bị тeѻ ɴãѻ bẩm sinh rồi, bệnh này không có chữa được, có tiền thì mua thuốc bổ ɴãѻ, đồ ăn ngon cho con bé để nó khỏe hơn thôi. Lúc đó 2 vợ chồng chú chỉ biết ôm nhau kh.ó.c”, chú Bằng tâm sự.

 

 

Nhiều lúc thấy con mình bị thua thiệt với bạn bè, chú Bằng chỉ biết tự trách bản thân mình khi sinh con ra chẳng được trọn vẹn

Đưa con từ bệnh viện trở về nhà, nhìn đứa trẻ nhỏ xíu nằm lọt thỏm trong vòng tay cô Nguyễn Thị Hậu (44 tuổi, vợ chú Bằng), 2 vợ chồng gạt nước mắt, cố gắng làm lụng để nuôi con. Không có đất có vườn, công việc bấp bênh khiến 2 vợ chồng lấy sông nước làm chốn nương thân. 4 năm trước, chú rời bỏ vùng quê nghèo tại An Giang, đưa vợ con lên Sài Gòn bám trụ trên chiếc ghe nhỏ đậu bên mé bờ cầu Bình Triệu, đi vớt ve chai để sống qua ngày.

Hình ảnh người cha cõng con gái, phía sau là tấm áo chẳng lành lặn khiến những ai thấy đều xúc động

 

Sau một ngày mưu sinh, nụ cười hiền hậu của 2 cha con như xua tan mọi mệt mỏi, phiền muộn

“3 năm trước, Loan bị b.ệ.n.h nặng quá, chú mới đưa nó vô Nhi đồng 1 để kh.á.m, mà khổ không có giấy tờ, bảo hiểm y tế nên chữa bệnh được một thời gian, hết tiền, chú phải đưa em về nhà. Giờ con bé hay đ.a.u ốm, có chảy nước mũi là không bớt, cứ khò khè hoài luôn”, chú Bằng nhìn con gái, buồn bã.

“Con bé coi vậy chứ biết hết, có điều đi vệ sinh không tự chủ được, còn ăn uống thì bình thường, chỉ thích ăn cá, ăn “bơm – cơm” thôi. Còn đi đứng thì y như người şαy r.ư.ợ.u, cong vẹo lắm, nói chuyện chỉ được vài từ quen quen hà”, nói đoạn, chú Bằng nhìn Loan, cười tự hào: “Vậy là giỏi lắm rồi Loan hen, con gái của ba Bằng mà”.

Hai cha con vui vẻ trò chuyện cùng nhau

 

18 tuổi nhưng Loan chưa thể tự vệ sinh, chăm sóc cho bản thân mình được

Mặc dù biết Loan sinh ra đã khác những đứa trẻ bình thường khác nhưng suốt 18 năm qua, 2 vợ chồng chú Bằng chẳng bao giờ nghĩ đến ý định sẽ sinh thêm một đứa con nào khác. Một phần vì s.ợ không đủ điều kiện để lo cho con, phần còn lại là vì Loan, cô chú muốn dành tất cả tình thương, thời gian của mình để bù đắp cho đứa trẻ vốn đã chịu thiệt thòi từ khi còn chưa mở mắt nhìn cuộc đời…

“Nhiều lúc chú nghĩ cũng buồn, không phải buồn cho 2 vợ chồng mà buồn cho con của mình, sao nó lại thiệt thòi như vậy, tay chân, đầu óc không được trọn vẹn như người ta. Còn nó đã là con của mình, có ra sao thì mình vẫn thương, chứ sao mà bỏ được. Phải lo cho nó, thương nó nhiều hơn nữa kìa, con của mình chứ phải ai đâu mà chối bỏ, như vậy tội lắm”, chú Bằng nghẹn lời.

Chiếc ghe cũ ọp ẹp là phương tiện mưu sinh của 2 cha con chú Bằng

“Mình đâu dám ước, chỉ mong con không chịu đói là được”

“Con gái của mẹ về rồi, lên ghe mẹ tắm cho Loan hen”, đưa đôi bàn tay nhấc bổng Loan lên chiếc ghe lớn hơn, cô Hậu quay sang phía chú Bằng hỏi: “Nay vớt được nhiều không ông?”.

Mấy chục vỏ lon bia, đống sắt vụn từ căn nhà đập bỏ là thành quả của 2 cha con sau một ngày xuôi ngược trên dòng sông Sài Gòn. “Chắc cũng được hơn 10kg sắt, bán ra 50 ngàn, ve chai thêm ít nữa, cũng đủ tiền chợ rồi”, chú Bằng trầm tư.

Trên chiếc ghe nhỏ của chú Bằng, Loan hồn nhiên cười đùa vui vẻ

Mấy chục năm bôn ba xuôi ngược, tài sản lớn nhất mà chú Bằng có được là chiếc ghe cũ được mua lại của chủ thuyền để làm chỗ che mưa, che nắng cho cả gia đình. Lúc trước ở ghe nhỏ, mưa xuống, nước lên khiến ghe bị lật, cả gia đình bơi giữa dòng sông Sài Gòn. Mấy tháng trước, chú đi mượn 30 triệu tiền góp, mua được cái ghe lớn để Loan có chỗ sinh hoạt.

“Cả gia đình không ai có giấy tờ nên sống lay lắt trôi dạt chứ biết làm sao, chỉ t.ộ.i cho con Loan, nó đ.a.u ốm suốt mà chú không đủ điều kiện đưa đi kh.ám đàng hoàng. Cứ cách 2 – 3 ngày lại phải mua thuốc ho, sổ mũi cho nó, cầm cự cho qua thôi, cũng may con bé không b.ệ.nh nặng, không thì khổ lắm”, chú Bằng nói.

 

Cô Hậu cho biết vì để chăm sóc cho Loan, cô với chú Bằng quyết định không sinh thêm con

Ngồi trong lòng mẹ, Loan đưa đôi mắt ngây ngô nhìn xung quanh, cô bé thích thú với cái giọng ồm ồm của ba, hay mắc cỡ khi có người lạ xuất hiện rồi dúi đầu mình vào mẹ, thẹn thùng.

18 tuổi, đáng lẽ Loan đã thành cô sinh viên năm nhất đại học, hay ít nhất cũng từng trải qua những ngày tháng ngồi trên ghế nhà trường. Nhưng không, thời thơ ấu của em gắn liền với bệ.nh viện, với những mũi kim tiêm, với chuyến ghe rày đây mai đó của ba… Lớn lên trên ghe, trôi dạt theo con nước, trong trí nhớ ít ỏi mà em có thể nhận thức được là nụ cười sảng khoái của ba mẹ khi “trúng mánh” một lượng ve chai lớn, là khi được mấy cô chú đi ghe lớn dúi cho vài chục ngàn tặng Loan mua bánh, mua “cà kê”…

 

Cuộc sống vất vả của gia đình chú Bằng khi mọi sinh hoạt đều trên ghe giữa dòng sông nước Sài Gòn

Cô bé cười tươi khi chúng tôi gửi tặng một ít tiền để mua “cà kê” cho uống

“Thương ba mẹ, thương lắm, thích uống cà kê”, Loan cười hồn nhiên nói.

Trên chiếc ghe chật chội, bên cạnh đống ve chai tích góp mấy ngày qua, chẳng có thêm vật gì đáng giá ngoài chiếc quạt máy cũ, ít rau củ, bịch gạo treo trên chòi bếp. Mọi sinh hoạt, ăn uống của 3 con người đều gói gọn trên mấy mét vuông này.

“Tắm giặt thì cô lấy nước ở sông, còn nấu ăn thì chú chạy ghe qua bên kia xin nước, ở riết thành quen, giờ còn khổ gì nữa đâu”, cô Hậu nói.

 

Tắm giặt, nấu nướng, ăn uống của gia đình chú Bằng ở một góc trên chiếc ghe

Góc còn lại chất đầy ve chai mà 2 cha con đi vớt được

Khi được hỏi về ước mơ của mình, chú Bằng đưa mắt nhìn về phía vợ con, cười nghẹn: “Chú đâu dám mong gì, có tiền lo cơm nước, thuốc men cho con Loan là được, không để con mình phải đói bụng thôi. Con bé đã chịu thiệt thòi nhiều lắm rồi…”.

Có lẽ mười mấy năm qua, điều mà chú Bằng, cô Hậu day dứt nhất là chẳng thể nào cho Loan một nơi ở cố định khi phải bôn ba khắp nơi vì miếng cơm manh áo.

Trong chiếc ghe nhỏ, 3 con người ngồi lại với nhau, nụ cười hiền khô của họ nhưng xua tan mọi khó nhọc trên đời. Dẫu cuộc sống còn tạm bợ nhưng nhìn cách mà chú Bằng, cô Hậu yêu thương đứa con gái nhỏ sẽ khiến chúng ta ấm lòng…

Sau bao nỗi lo cơm áo gạo tiền, nụ cười hạnh phúc vẫn ngập tràn trên chiếc ghe bé tẹo…

Hiện tại gia đình nhỏ của chú Bằng đang sống trên chiếc ghe tạm đậu giữa cầu Bình Triệu – Bình Lợi, hi vọng quý độc giả gần xa quan tâm có thể liên hệ số điện thoại chú Bằng: 0858843926 để hỗ trợ, giúp đỡ.

Xin chân thành cảm ơn!

VĂN TIÊN, THEO TRÍ THỨC TRẺ

Nguồn: http://ttvn.toquoc.vn/be-gai-bi-teo-nao-theo-cha-di-luom-ve-chai-o-bo-song-sai-gon-ngoi-cho-ba-xiu-lat-ba-quay-lai-cong-con-len-ghe-nghen-220202211203828956.htm

Xem thêm: Người vợ phương xa nén đαυ đớп gật đầu hiếп tạпg của chồng cứu 10 người: Dang dở lời hứa ngày đoàn tụ

Có rất nhiều dự định vợ chồng chị Như hứa cùng nhau thực hiện ngày đoàn tụ. Thế nhưng, ᴛᴀɪ ɴạɴ bất ngờ với người chồng đã c.ướp đi của chị mọi thứ…

Cái gật đầu đau đớп từ phương xa của người vợ

Ngày 22/8 vừa qua, chồng chị Nguyễn Thị Như (39 tuổi) là anh Vũ Trí Sức (44 tuổi, Đức Thành, Trí Yên, Yên Dũng, Bắc Giang) bất ngờ gặp ᴛᴀɪ ɴạɴ lao động nghiêm trọng. Anh Sức đi xây phụ một người quen trong xóm, khi trèo lên giàn giáo cao không may hẫng chân, rơi xuống đất.

Cú ngã làm anh Sức bất tỉnh, ᴍáᴜ chảy rất nhiều ở phần đầu, tai. Một người trực tiếp chứng kiến sự việc kể lại, ᴍáᴜ chảy nhiều tới nỗi ướt đẫm 2 bộ quần áo của nạn nhân và cả áo của những người nâng anh dậy.

173

Chị Nguyễn Thị Như kể lại thời điểm người chồng gặp nạn – Ảnh: N.Liên

Đưa tới Bệnh viện địa phương, bệnh nhân được chẩn đoán vỡ s.ọ пão, mảnh xươпg đã găm vào vùng пão, cần m.ổ ᴄấᴘ ᴄứᴜ ngay lập tức. Tuy nhiên, tình trạng vẫn diễn tiến xấu, anh tiếp tục được chuyển lên Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức.

Khi anh Sức xảy ra chuyện, chị Như đang lao động tại Đài Loan, không thể về do dịch Covid-19. Nghe tin báo từ người em chồng, chị choáng váng, ngã quỵ. Chị Như không rời điện thoại dù chỉ một phút, ngày ngày ngóng tin chồng và khao khát có phép màu.

Nhưng phép màu ấy không đến. Tại Bệnh viện Việt Đức, sau thêm 1 lần m.ổ ᴄấᴘ ᴄứᴜ, các bác sĩ cho biết bệnh nhân gần như không có hy vọng sống do đã bị ᴄʜếᴛ não.

Lúc này, gia đình anh Sức được tư vấn về việc có thể hiến mô tạng cứu sống thêm nhiều người khác. Anh trai, chú ruột của anh Sức rất ủng hộ việc này. Tuy nhiên, theo luật pháp quy định, chỉ có vợ, con, hoặc mẹ bệnh nhân mới được ký vào tờ đơn đăng ký hiếп tạпg.

Nhận được cuộc điện thoại của đơn vị tư vấn và điều phối ghép tạng, Trung tâm Ghép tạng, Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, chị Như bật khóc: “Liệu có cách nào, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ có thể cứu anh ấy hay không, xin bác sĩ hãy cứu lấy chồng tôi”.

Câu trả lời là “không thể”, người phụ nữ thấy đầu óc đóng băng, cả cơ thể tê dại.

Chị nghĩ đến tính cách anh xưa nay, là người rất tốt bụng, luôn chia sẻ, giúp đỡ người khác. “Chưa một ai nhờ vả điều gì anh có thể giúp mà anh từ chối. Biết đâu, đây cũng là điều anh muốn?”

174

Bức ảnh gia đình chị Như chụp đầu năm 2018 – Ảnh: NVCC

Suy nghĩ một thời gian, chị Như quyết định gật đầu. Chị tâm sự, còn một lý do khác khiến chị đồng ý, là mong muốn anh có thể vẫn hiện diện một cách nào đó trên cuộc đời này. Bởi lẽ sự ra đi đột ngột của anh là cú s.ốc quá lớn với chị và các con.

Chị Như đem điều này chia sẻ với hai con trai Vũ Công Mạnh (18 tuổi) và Vũ Việt Hoàng (14 tuổi). Nghe mẹ nói, Mạnh khóc lớn: “Không được, phải mang bố về nguyên vẹn”, sau đó bỏ ra ngoài.

Chị Như cố gắng thuyết phục con: “Nhà mình ᴍấᴛ bố rất khổ, nhưng cũng đang có nhiều gia đình khổ như vậy. Nếu cứu được nhiều người, họ sẽ không còn khổ như chúng ta nữa, điều này là rất tốt”. Thế rồi, Mạnh cũng nghe mẹ. Sau đó, cậu bé thay mẹ ký vào đơn đăng ký hiến mô tạng cho cha.

Người phụ nữ 39 tuổi thú thực, đến tận khi con trai đồng ý, chị vẫn rất trống rỗng, không muốn tin đây là sự thật. Cậu em trai nhìn chị, thươпg xót: “Chị đang làm điều ý nghĩa. Nhưng quyết định như vậy, sau này chị có sống được không? Hơn nữa, nếu như bị mọi người dị nghị, chị có chịu nổi không?”

Thế nhưng, chị Như đau đớп gật đầu. Nếu chị chần chừ, mọi thứ có thể quá muộn, thời gian cứu người sẽ không còn nữa.

Xót xa người ở lại…

Trưa ngày 30/10, anh Sức ra đi. Ngay sau đó, anh được đưa lên phòng phẫu thuật, lấy tạng để ghép cho những bệnh nhân ng.uy k.ịch. 6 tạng gồm tim, gan, 2 thận, 2 giác mạc được ghép cho 6 người, giúp họ hồi sinh sự sống. 4 đoạn mạch ᴍáᴜ được chuyển lưu trữ và bảo quản tại Ngân hàng mô, Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, chờ ghép cho những bệnh nhân khác.

Quả tim anh đang đập trong ngực bé trai 11 tuổi ở Thái Bình. Cháu bé tưởng như không thể qua khỏi hiện đã khỏe mạnh ra viện, trở về bên gia đình và có thể tiếp tục ước mơ tới trường.

Ngày 9/9, chị Như mới có thể lên chuyến bay “giải cứu” để về nước, cách ly tại Trà Vinh 14 ngày. Tối 24/9, chị về đến Bắc Giang, vòng qua thăm mộ anh trước khi trở về nhà. Gian nhà mới xây khá rộng, vẫn gọn gàng như vậy, nhưng không có anh chờ sẵn nữa, chỉ còn lại tấm di ảnh lạnh lẽo trên ban thờ.

175

“Ngôi nhà không còn anh chờ sẵn nữa, chỉ còn lại tấm di ảnh lạnh lẽo trên ban thờ…” – Ảnh: N.Liên

Vợ chồng chị Như lấy nhau năm 2000, đến tháng 10 năm nay vừa hay tròn 20 năm. Lúc ấy, kinh tế túng thiếu, ngôi nhà ọp ẹp chẳng có tài sản giá trị, cứ mưa to một chút lại ngập úng tới chân giường.

Ở quê làm ăn khó, khi con trai đầu 13 tháng tuổi, anh Sức xin sang Malaysia xuất khẩu lao động. Nhưng chưa trả hết nợ tạm ứng, anh lại có mấy lần bị lừa, phải ra về tay trắng, nợ chồng nợ. Thươпg chồng, khi con cứng cáp, chị Như cũng quyết định xin sang Đài Loan làm hộ lý để trang trải kinh tế.

Suốt 20 năm, họ bôn ba đi nhiều nước, cứ khi nào anh đi làm thì chị ở nhà chăm lo con cái và ngược lại. Hết hợp đồng, họ về đoàn tụ khoảng nửa năm, sau đó lại tiếp tục lên đường.

Năm 2018, sau bao năm tích góp, họ xây được căn nhà khang trang. Nhưng lúc này, anh Sức lại không may gặp ᴛᴀɪ ɴạɴ làm vỡ xương gót, gãy ngón tay. Chị Như về Việt Nam chăm chồng 8 tháng. Nghĩ đến nợ cũ chưa trả hết, lại thêm anh bệnh tật sẽ khó khăn hơn trong việc lo kinh tế, chị quyết định xin sang nước ngoài thêm 3 năm nữa.

“Hai vợ chồng bảo nhau cố thêm nốt lần này để trả nợ và có ít vốn nhỏ dành dụm cho con cái. Sau đó, chúng tôi có thể bên nhau, không đi đâu nữa”, chị Như tâm sự.

Thế nhưng, dự định đó nào ngờ chẳng thể thực hiện.

Chị Như rơi nước mắt khi nhớ lại cuộc trò chuyện với chồng trước hôm anh xảy ra ᴛᴀɪ ɴạɴ. “Tối đó, tôi mệt mỏi chuyện công việc, nói rất nhớ nhà, nhớ anh. Anh hứa khi gặp sẽ ôm tôi thật chặt, còn động viên “Vợ yêu anh luôn bên em”. Tôi cũng đã hứa 2 năm nữa khi được về, mỗi sáng sẽ nấu cho anh ăn, không để ba bố con ăn sáng tạm bợ nữa. Nhưng giờ không thể nữa rồi…”, chị xúc động chia sẻ.

Từ ngày xảy ra chuyện, chị Như chưa từng có đêm nào ngủ ngon giấc. Ở khu cách ly Trà Vinh, chị nhiều lúc quẫn trí, định nhảy từ trên lầu cao xuống. Tuy nhiên, hình ảnh hai đứa trẻ bơ vơ ở nhà nhanh chóng khiến chị gắng gượng trở lại.

Đau đớп vì ᴍấᴛ người thân, chị Như và gia đình còn phải chịu thêm nhiều điều tiếng khi quyết định hiến mô, tạng của anh Sức.

Có lần, một người hàng xóm sang gặp mẹ chồng chị Như, hỏi: “Bà bán nội tạng con trai được 1 tỷ 2 phải không?”. Cũng có người dù không nói trực tiếp nhưng bàn tán bên ngoài, sau đó đến được tai bà.

Chị Như chia sẻ, dù có phần tổп thươпg, nhưng chị động viên mẹ để ngoài tai những lời phán xét. Bởi lẽ ngoài những ý kiến tiêu cực, vẫn có nhiều người hiểu và dành sự tôn trọng cho gia đình.

“Cha là tấm gương của con”

Sau sự ra đi của chồng, chị Như nghỉ hẳn công việc, ở nhà chăm lo cho con. Khi hai đứa trẻ đi vắng hoặc mải học, chị lại bần thần một mình và khóc.

Mạnh và Hoàng đều rất tình cảm, thấy mẹ buồn sẽ chạy đến ôm mẹ, lau nước mắt cho mẹ. Hai đứa trẻ thường xuyên thủ thỉ: “Mẹ đừng khóc nữa, đã có con làm chỗ dựa cho mẹ đây rồi”.

176

Chị Như cùng con trai út Vũ Việt Hoàng – Ảnh: N.Liên

Các cậu bé giống hệt tính bố, từ việc sống tình cảm cho đến tính ngăn nắp. “Để đồ nào ở vị trí nào cho gọn, dọn dẹp nhà cửa ra sao, trước bố sắp xếp thế nào thì bây giờ các con nhớ và làm theo đúng như vậy. Ngày xưa khi tôi buồn, anh thường ngồi bên cạnh an ủi, bây giờ các con cũng thế”, chị Như tâm sự.

Hoàng mới học lớp 9, nhưng đã tỏ ra khá chín chắn, hiểu chuyện. Cậu bé chia sẻ khóc rất nhiều từ ngày bố ᴍấᴛ, tuy nhiên cố không rơi nước mắt trước mặt mẹ. “Cháu tự hào mọi điều về bố. Bây giờ bố không còn nữa, anh em cháu phải mạnh mẽ hơn để mẹ dựa vào”, Hoàng nói.

Cậu bé vẽ rất đẹp, ước mơ lớn nhất là trở thành kiến trúc sư để có thể thiết kế nhiều căn nhà đẹp và có kinh tế phụ giúp mẹ. Thiết kế nhà, xây dựng cũng là đam mê lớn nhất của bố Hoàng ngày còn sống.

Chị Như chia sẻ, dù chưa có cơ hội gặp những người được anh Sức trao tạng, cũng không biết tương lai có cơ hội gặp gỡ hay không, chị vẫn không hối hận vì quyết định của mình: “Có thể việc hiếп tạпg còn mới với nhiều người, nên không thể tránh những chuyện thị phi, dị nghị. Tôi chỉ mong góp thêm 1 mẩu chuyện nhỏ, giúp lòng tốt được nhân lên…”

theo Nguyễn Liên/Vietnamnet.vn