Kể từ khi quán cơm 0 đồng Nhất Tâm được nhiều người biết đến, anh Long không phải lên mạng xã hội kêu gọi mọi người nữa. Tuy nhiên gần đây hiện trạng thực khách bỏ thừa cả khay đồ ăn khiến anh Long vô cùng phiền ℓòƞց.

Chủ quán cơm chay 0 đồng rơi nước mắt vì thực khách lãng phí quá nhiều thức ăn

Quán cơm chay 0 đồng hay còn gọi là Nhất Tâm do nhóm Nhất Tâm thành lập nằm gần bãi xe buýt tại khu dân cư Trung Sơn, huyện Bình Chánh, TP. HCM. Nơi đây được nhiều người lao động nghèo, có hoàn cảnh khó khăn lui tới để giảm bớt một phần gánh nặng cuộc sống.

Quán ăn được nhiều người lao động nghèo, có hoàn cảnh khó khăn lui tới để giảm bớt một phần gánh nặng cuộc sống

Thời gian đầu quán chưa có khách, anh Trần Thanh Long, trưởng nhóm phải lên mạng livestream kêu gọi. Kể từ đó, quán ăn ngày càng đông, được mọi người biết đến nhiều hơn. Tuy nhiên, đông khách không đồng nghĩa với việc ai cũng có ý thích. Gần đây tại quán xảy ra một thực trạng khiến anh Long và những người nấu cơm vô cùng buồn ℓòƞց.

Do quán chay 0 đồng hoàn toàn miễn phí, được chọn đồ thoải mái nên đã có một số người lấy quá nhiều và bỏ thừa đồ ăn. Thậm chí còn có khách chỉ ăn vài miếng rồi bỏ lại cả khay cơm. Nhìn những khay đồ ăn ngon lành bị bỏ lại, anh Long rất buồn bởi đó là công sức của biết bao người, trong đó có cả những cụ bà 70, 80 tuổi.

Rất nhiều khay thức ăn còn rất nhiều bỏ lại khiến chủ quá và thành viên buồn lòng

Tiếc những không dám đổ, anh Long bế tắc không biết phải làm như thế nào: “Có những cụ già phải làm quần quật từ sáng sớm để chế biến ra những món ăn ngon lành, đảm bảo, làm sao tôi dám đổ vào thùng rác đây”.

Quán ăn chay được mở ra với mục đích giúp đỡ những người khó khăn, vậy mà giờ đây chính những người ấy lại phung phí công sức, tình cảm của cả nhóm. Anh Long cho biết đã từng hỏi những vị khách ăn vài miếng rồi bỏ cả khay lý do vì sao thì nhận được câu trả lời: “Cơm thừa nhiều quá, ăn không thể hết nổi”.

Những thành viên tham gia nấu ăn có cả các cụ bà đã 70, 80 tuổi

Nhìn những khay cơm thừa, anh Long và thành viên trong nhóm chỉ biết ứa nước mắt. Giờ đây anh không có mong ước gì hơn ngoài việc bà con hạn chế bỏ cơm thừa, lấy đúng lượng thức ăn mình có thể ăn được, không lấy quá nhiều rồi bỏ đi để những người sau còn có để ăn.

Được biết để duy trì quán cơm 0 đồng, anh Long phải mượn nợ rất nhiều nơi trong đó có cả mẹ mình. Thế nhưng dù khó khăn thế nào, anh cũng cố gắng bảo vệ nhà ăn: “Tôi không giàu có gì đâu nên chẳng mong gì hơn là được bà con hiểu và thương. Chứ cứ làm vậy tội nghiệp chúng tôi lắm”, anh Long tâm sự.

Chủ quán từng phải lên mạng kêu gọi, ra đường mời khách vào ăn

Trước khi được mọi người biết đến nhiều như hiện nay, quán cơm chay Nhất Tâm từng gặp phải không ít khó khăn. Do quán nằm ở vị trí khá khuất nên không được nhiều người biết đến.

Mỗi ngày nấu 250 phần ăn nhưng chỉ có khoảng 50 người đến dùng bữa. Thời điểm đó, thành viên trong nhóm phải ra đứng tận ngoài đường mời mọi người vào ăn. Không còn cách nào khác, anh Long đành lên Facebook kêu gọi người dân.

Anh Long từng phải lên mạng kêu gọi, ra đường mời khách vào ăn

Anh Long cho biết tất cả những thành viên trong nhà ăn Nhất Tâm đều ăn chay trường với quan niệm “Tâm thanh tịnh thì mới gieo được duyên lành”. Quán ăn cũng được duy trì dựa trên sự đóng góp, xây dựng của mọi người. Người ủng hộ nước rửa chén, người ủng hộ dầu ăn, người góp công,… vậy là hình thành nên nhà ăn.

Được biết, nhà ăn 0 đồng Nhất Tâm hiện có 12 cơ sở ở TP. HCM, Đà Lạt, Bà Rịa – Vũng Tàu và Tiền Giang. Quán được mở vào buổi trưa từ thứ hai đến thứ sáu.

Không chỉ là nơi giúp người dân no bụng, bớt chút gánh nặng cơm áo gạo tiền mà mọi thành viên trong nhà ăn còn tạo nên một tập thể gần gũi như gia đình, xóa nhòa khoảng cách bằng những lời trò chuyện thân tình, bữa ăn cũng vì thế mà ấm cúng hơn.

Nhiều người lao động nghèo bật khóc khi được ăn bữa cơm 0 đồng

“Hãy biết cách cư xử để người cho đi cũng cảm thấy hạnh phúc”

Câu chuyện về quán ăn Nhất Tâm sau khi được chia sẻ đã ngay lập tức nhận được sự quan tâm lớn của cư dân mạng. Rất nhiều tài khoản đã bày tỏ sự ɓứς ҳúς thay cho anh Long và thành viên trong quán:

“No bụng đói con mắt là thói quen của rất nhiều người. Nhưng hãy biết lượng sức mình, ăn bằng nào lấy bằng đấy. Nghĩ đến cảnh các cụ già nai lưng ra nấu xong bị đổ đi thấy ҳóƭ ҳα không chịu được”, “Bảo sao mà nhiều người giờ hay mất niềm tin, đến làm việc tốt còn được đáp lại như này thì…”, “Hành động phản ánh bản chất của mỗi người, vì vậy dù có nghèo khó thì cũng hãy cố gắng cư xử để người khác phải nể”,… là những bình luận của cư dân mạng.

“Khi mình khó khăn, người ta giúp đỡ mình thì hãy biết cách nhận để người cho cũng cảm thấy hạnh phúc. Chứ như này chẳng khác nào phung phí ℓòƞց tốt của người khác, rồi còn ai muốn làm việc tốt nếu cứ mãi như thế này”, bạn B. bình luận.

Rõ ràng trong cuộc sống này còn rất nhiều điều tốt đẹp, nhiều trái tim giàu ℓòƞց thương người. Nhưng sẽ chẳng ai có thể mãi làm việc tốt trong khi việc làm đó không được tôn trọng.

Trở lại câu chuyện bếp ăn Nhất Tâm, mong rằng sau những chia sẻ của anh Long cũng như những thành viên tâm huyết, mỗi vị thực khách đến với tiệm sẽ cư xử đúng mực hơn, không lấy thừa phần ăn.

Hãy nghĩ rằng chúng ta bỏ đi một miếng là người sau không được ăn một miếng và công sức của những người đứng bếp bị bỏ đi, hãy để ℓòƞց tốt được vẹn nguyên giá trị của nó, bạn nhé!

(Theo Thể thao và Văn hóa)

Rớȶ nước mắȶ cảnɦ vợ chồng già bắȶ ốc nυôi 2 con tâm ȶhần, ȶiền ȶhuốc mấy ȶrăm ngàn mà không có ȶrả

𝚂𝚒𝚗𝚑 𝟸 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚌𝚘𝚗 𝚝𝚑ì 𝚌ả 𝟸 đề𝚞 𝚖ắ𝚌 𝚋ệ𝚗𝚑 𝚝â𝚖 𝚝𝚑ầ𝚗, 𝚍ù đã 𝟷𝟿, 𝟸𝟶 𝚝𝚞ổ𝚒 𝚗𝚑ư𝚗𝚐 𝚟ẫ𝚗 𝚗𝚐â𝚢 𝚍ạ𝚒 𝚗𝚑ư đứ𝚊 𝚝𝚛ẻ 𝚕ê𝚗 𝟹 𝚔𝚑𝚒ế𝚗 𝚌𝚞ộ𝚌 𝚜ố𝚗𝚐 𝚌ủ𝚊 𝚟ợ 𝚌𝚑ồ𝚗𝚐 𝚌𝚑ú 𝙻ý 𝚅ă𝚗 𝙼𝚒𝚗𝚑 (𝟻𝟻 𝚝𝚞ổ𝚒) 𝚌𝚑ư𝚊 𝚕ú𝚌 𝚗à𝚘 𝚋ớ𝚝 𝚔𝚑ổ. Để 𝚌ó 𝚌ơ𝚖 ă𝚗 𝚗𝚐à𝚢 𝚋𝚊 𝚋ữ𝚊, 𝚑𝚊𝚒 𝚟ợ 𝚌𝚑ồ𝚗𝚐 𝚙𝚑ả𝚒 đ𝚒 𝚋ẫ𝚢 𝚌𝚑𝚞ộ𝚝, 𝚋ắ𝚝 ố𝚌 để 𝚋á𝚗.

nuôi 2 con tâm thần

20 năm gồng gánh nuôi con khờ

Nhiều năm nay, người dân ấp Trung Thiên, xã An Trường A, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh không còn xa lạ với hình ảnh đôi vợ chồng già, ai kêu gì làm nấy, suốt ngày lang thang ngoài ruộng để đi bẫy chuột, bắt ốc về gom góp tiền mua gạo nuôi 2 đứa con khờ.

Căn nhà cấp 4 được nhà nước xây tặng là nơi sinh sống của vợ chồng chú Minh cùng 2 người con tâm thần, chậm phát triển

Dù đã đi qua nửa đời người nhưng cuộc sống của vợ chồng chú Minh và cô Nguyễn Thị Chi (51 tuổi) chưa một ngày nhàn hạ. Những ngày đầu tháng 12/2020, chúng tôi tìm về căn nhà cấp 4 xập xệ nằm sâu trong cánh đồng lúa thuộc ấp Trung Thiên để thăm 4 người trong nhà chú Minh.
Ngoài bờ ruộng, Lý Minh Kha (20 tuổi, bị chậm phát triển) loay hoay bắt mấy con ốc bươu rồi ngước lên nhìn chúng tôi, cười ngây ngô. Cách đó mấy bước chân, chú Minh ngồi bệt dưới đất, tỏ vẻ mệt mỏi.

“Chú mệt quá, bệnh cũ lại tái phát rồi, sáng ra ruộng bắt chuột có tý mà về đừ người cả”, chú Minh nói.

Theo chú Minh, sau khi kết hôn với cô Chi, cuộc sống của 2 vợ chồng sum vầy hạnh phúc khi lần lượt đón 2 đứa con (1 trai, 1 gái) chào đời. Trớ trêu thay, càng lớn những đứa con nhà chú Minh lại không giống như người ta. Nếu như người con trai đầu Minh Kha bị chậm phát triển, ngờ nghệch thì đứa con gái Lý Thị Mộng Thi (19 tuổi) bị chứng tâm thần từ nhỏ, chẳng nói rành rọt, suốt ngày chỉ biết ú ớ cười đùa.

Thằng Kha năm nay đã 20 tuổi rồi, con Thi lên 19, anh em tụi nó có làm gì đâu. Suốt ngày đi chơi không à, cũng may 2 đứa đều ngoan ngoãn, không quậy phá, biết cha biết mẹ hết đó, có điều khùng khùng thôi à”, chú Minh nghẹn lời.

Ngồi cạnh mẹ, Thi đưa đôi mắt khờ khạo nhìn xung quanh, suốt 19 năm qua em chỉ biết quanh quẩn ở nhà, đi lang thang ngoài ruộng để nô đùa cùng mấy đứa trẻ con trong xóm. Chưa một ngày được đi học, tuổi thơ của Thi gắn liền với bệnh viện, những toa thuốc thần kinh mà lúc ấy, chú Minh – cô Chi vẫn hi vọng rằng một ngày con mình sẽ giống người bình thường.


“Nhưng chữa hoài nó có hết đâu, mấy năm đầu cũng đi dữ lắm, hết bệnh viện này tới bệnh viện nọ, bác sĩ bảo bẩm sinh rồi, mình đành chấp nhận thôi. Dù sao nó cũng là con do mình sinh ra mà, đâu bỏ được”, cô Chi rớt nước mắt.


Trước đây khi còn khỏe mạnh, cả 2 vợ chồng chú Minh đi làm thuê cuốc mướn cho người ta để trang trải chi tiêu trong nhà. Mấy năm trở lại đây, chú Minh bị u xơ tiền liệt tuyến, trong khi đó cô Chi bị thấp khớp, đau nhức khắp người nên 2 vợ chồng chỉ biết đi mò cua bắt ốc, bẫy chuột đồng để mua thức ăn hàng ngày. Tài sản lớn nhất của cả nhà là thửa ruộng nhỏ dùng để canh tác, tuy nhiên thu nhập chẳng đáng là bao.



“Mấy bữa nhà hết gạo, chú phải đi mượn hàng xóm rồi đợi đi bẫy chuột về bán mà trả. Ngày nào may mắn thì kiếm được 50 ngàn để mua rau, không thì ăn cơm với nước tương. Hai đứa này (em Kha – Thi) dễ nuôi lắm, nào có đòi hỏi như con người ta, cho cái gì ăn cũng cười, có tụi nó ở bên cô chú cũng vui”, chú Minh cười chua chát.

“Mỗi lần lấy thuốc có 100 ngàn mà chú không đủ tiền…”

Chú Minh nói như nghẹn lại nơi cổ họng rồi hướng mắt nhìn về 2 đứa con khờ đang ngồi trước hiên nhà. 100 ngàn đồng là số tiền mỗi lần mua thuốc cho Thi, dù không bệnh nặng nhưng chứng bệnh tâm thần buộc em phải có thuốc uống mỗi ngày. Với nhiều gia đình, số tiền vài trăm ngàn mỗi tháng không đáng là bao, nhưng với gia đình chú Minh đã là một sự khó khăn…

“Lúc trước 2 vợ chồng còn đi làm thuê được cũng đủ xoay xở nuôi 2 đứa con. Giờ chú bệnh, cô bệnh nên khổ lắm. Con Thi thì cần thuốc mỗi ngày, lần nào đi mua cũng tốn hơn 100 ngàn mà chú không có tiền, tốn tiền xe ôm mấy chục nữa… Chú chỉ mong có được cái bảo hiểm để đi khám bệnh cho con, chứ thuốc mua ngoài tiền chịu không nổi”, chú Minh tâm sự.

Theo chú Minh, trước đây gia đình có hộ nghèo, sau khi được cấp chính quyền hỗ trợ xây dựng nhà tình nghĩa thì không còn hộ nghèo nữa. Riêng Thi mỗi tháng được nhận 405.000 đồng tiền trợ cấp bệnh tật, còn Kha thì không có.
Mỗi ngày, với thu nhập vài chục ngàn từ việc bắt ốc, bẫy chuột, vợ chồng chú Minh chỉ đủ mua gạo và chút thức ăn cho 2 đứa con. Bữa cơm chỉ đơn giản là rau luộc ngoài vườn và mấy con cá nhỏ.

Ôm 2 đứa con vào lòng, cô Chi rớt nước mắt: “Mình khổ, có được cơm ăn đã mừng, đâu cần ăn ngon đâu, đồ đạc quần áo của cả nhà đều được người ta cho cả. Biết hoàn cảnh khó khăn, lâu lâu cũng có người đến cho gạo, cho mì, cô vui lắm. Chỉ sợ một ngày nào đó, 2 vợ chồng không còn nữa, 2 đứa con chẳng biết tính sao”.

Tựa đầu vào lòng mẹ, Thi ra vẻ nũng nịu. Dù không nói chuyện rành rọt, lanh lợi như bao người nhưng Thi vẫn cảm nhận được tình cảm của bố mẹ dành cho mình. “Thương bố, thương mẹ” – Thi ngô nghê nói.

May mắn không mắc bệnh nặng như Thi, Kha chỉ bị ảnh hưởng bởi chứng chậm phát triển, nói năng khó khăn hơn người bình thường. Lúc nhỏ, dù được bố mẹ cho đi học nhưng Kha không học nổi nên đành phải nghỉ, giờ em cũng chẳng nhớ mặt chữ là gì.

Nở nụ cười hiền hậu, Kha nói: “Em hay đi chơi với em (Thi), em còn bắt ốc cho mẹ nữa. Trước em có đi học mà quên hết rồi, em thương bố mẹ, thương em nữa, do em bệnh”. Nói đoạn, Kha cười rồi chạy ùa ra ngoài ngõ.

Trong căn nhà trống chẳng có một vật gì đáng giá, mấy người nhà chú Minh ngồi sát lại bên nhau. Chẳng biết những ngày tới, cuộc sống của gia đình sẽ ra sao khi 2 vợ chồng già chẳng có một công việc ổn định, bệnh tật triền miên mà 2 đứa con lại tâm thần, khờ khạo…


“Chú chẳng biết làm gì nữa, mấy chục năm rồi, có bao giờ no đủ đâu” – chú Minh nói đoạn, thở dài nhìn cô Chi.

Có lẽ với gia đình chú lúc này, việc có được cơm no ngày 3 bữa đã là một điều may mắn chứ nói gì đến tiền thuốc men cầm cự cho đứa con gái khờ. Hi vọng qua bài viết này, quý độc giả gần xa quan tâm hỗ trợ để gia đình có điều kiện duy trì cuộc sống.

Mọi đóng góp xin vui lòng liên hệ số điện thoại chú Minh: 0363205057.

Hoặc thông qua số tài khoản ngân hàng Vietcombank: 1017664497.

Chủ tài khoản: Lý Văn Minh, chi nhánh Trà Vinh.

Xin chân thành cảm ơn!