Gánh chè 25 năm ‘không một tiếng nói nào’ của cụ bà U.70 giữa lòng Sài Gòn

0
270

Người bán chè “trầm lặng”

Suốt 25 năm qua, bà Hường gánh chè rong ruổi khắp Q.4, sau này công an Q.4 đã hỗ trợ bà 1 chiếc xe đẩy để bà đi bán hàng cho đỡ vất vả. Về sau vì tuổi cao sức yếu, bà về bên góc đường 41 (P.8, Q.4) và đứng bán chè.
Cứ mỗi chiều, bà Hường lại đẩy chiếc xe bán chè của mình một cách nặng nề ra góc đường 41 đứng bán. Dáng vẻ gầy guộc, nhỏ bé của bà bên cạnh chiếc xe chè đã trở nên quen thuộc với người dân xung quanh.
Khách đến mua chè của bà thường phải làm dấu, ra hiệu bởi bà không thể nói được nhiều.

Tuy vậy bà vẫn cần mẫn làm mỗi ngày, hầu như không có ngày nào nghỉ. Giữa cái nắng chói chang của Sài Gòn, một bà cụ nhỏ bé, tay bị tật múc từng muỗng chè bán cho khách khiến nhiều người đi qua không khỏi xúc động.

Người giữ hương vị tuổi thơ

Món chè đậu đen giản dị là ký ức tuổi thơ của nhiều người. Người ta tìm đến gánh chè của bà Hường cũng là một cách tìm về với ký ức của thức ăn vặt giản dị giữa cuộc sống mưu sinh tấp nập.
Ông Trần Văn Chánh (62 tuổi, ngụ Q.7) là khách hàng lâu năm của bà Hường. Ông ăn chè của bà từ ngày bà còn gánh hàng bán khắp Q.4. Cứ chiều đi ngang qua đường 41, ông lại ghé vào xe chè quen thuộc, đưa tiền cho bà rồi tự múc chè ngồi ăn, xong lại tiếp tục đi làm.
Ông Chánh chia sẻ: “Chè của bả hạt đậu nó mềm, khi ăn vào hạt đậu như tan vào trong miệng. Nước chè cũng ngọt vừa phải, vị ngọt thanh chứ không phải vị của đường hóa học nên tôi ăn mê lắm. Chiều nào cũng ghé làm 1 ly cho mát. Hôm nào bả không đi bán cứ thấy thiếu thiếu”.
Bà Ngô Thị Tuyết Mai (63 tuổi), thành viên một nhóm từ thiện thường xuyên đến tặng quà cho bà.
Anh Trần Khôi (24 tuổi) sống ở nhà bên cạnh xe chè của bà vẫn thường xuyên ra phụ bà khiêng nồi chè, thùng đá lớn. Anh kể trước đây gia đình anh bán đá cho bà, về sau thấy bà đẩy xe đi vất vả nên nói bà về trước nhà anh đứng bán.
“Ba tôi kêu bà về đây bán chứ thấy bà sức khỏe ngày càng yếu, đi nắng vậy vất vả quá. Bà còn phải nuôi cháu với chồng đau yếu nữa, mới mấy ngày trước bà còn bị ngã phải nghỉ bán mấy hôm nữa. Chiều rảnh là tôi đứng bán phụ bà luôn, tại bà nói không được, nhiều khi bán cũng bất tiện”, anh Khôi chia sẻ.