Hoàn cảɴн đáɴg tҺươɴg của cậu bé 12 tuổi trốn мẹ, bế eм đi xiɴ ăɴ: Ba vướɴg ℓao ℓý, ước мơ được đến trườɴg

‘Có khi trời lạnh, em nó вệṅҺ nên nó không ra xin’ – cô bán hàng rong gần chỗ hai em ngồi nói cho tôi biết, khi đã quá giờ chiều mà không thấy hai anh em ra ngồi ở cái góc đèn quen thuộc.

0
674

Một lúc sau, bóng dáng một cậu bé gầy còm, bế theo người em trai nhỏ len lách qua những dòng xe cộ đông đúc, dần dần rõ nét trước mặt tôi.

Cậu bé ấy là Trần Văn Cường (sinh năm 2008, ngụ tại huyện Bình Chánh). Mỗi ngày, khoảng 5, 6 giờ chiều, Cường sẽ bế theo em trai là Trần Thụ Minh (sinh năm 2019), b.ắt xe bus từ chợ Bà Lát (huyện Bình Chánh) lên đến ngã tư trên đường Lê Đại Hành, quận 11 để xin ăn…

Đoạn đường xa, cậu em vừa 2 tuổi kháu khỉnh, vậy mà em vẫn rất chiều chuộng và nhẹ nhàng.

 

Cách đây hơn hai năm, Cường sống tại An Giang với dì ruột, được đi học như bạn bè cùng trang lứa, lúc đấy hoàn cảnh gia đình còn ổn định. Sóng gió ập đến, nhiều câu chuyện xảy ra, ba Cường vướng vào vòng l.ao l.ý, để lại một mình mẹ em nuôi 3 người con, và cả Thụ Minh đang còn nằm trong bụng. Ngày Thụ Minh chào đời, Cường cũng rời quê, bỏ ngang lớp 4 rồi lên Sài Gòn phụ mẹ trông em, để mẹ đi làm, kiế.m tiền lo cho gia đình.

Video

Thời gian đầu Cường chỉ ở nhà chơi cùng bé Minh, mẹ đi làm ở công ty rác, được bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu, mấy mẹ con sống lay lắt qua ngày. Hơn một tháng trở lại đây, vì ăn uống không đều độ và làm việc l.ao l.ực, sức khỏe mẹ Cường yếu dần, hay bị mệt mỏi, thở gấp, tay tê không cầm nắm được. Từ đó, chị Nguyễn Thị Út – mẹ em Cường nghỉ làm nhiều hơn, hoàn cảnh gia đình cũng vì vậy mà trở nên túng thiếu, khó khăn.

‘Hồi đó tôi còn rất khỏe, nhưng mà sinh Minh xong thì yếu hơn hẳn, biết mình có вệṅҺ nhưng tôi không dám đi khá.m, vì s.ợ không có tiền mà còn ra thêm вệṅҺ’ – chị Út tâm sự.

Thương mẹ, Cường b.ắt đầu đi ki.ếm tiền bằng việc phụ giúp ở các quán cơm, nhưng vì phải mang theo Minh nên không thể làm tốt được. Vậy rồi, mượn cớ xuống làm ở quán cơm, cứ tối đến em lại trốn mẹ đi tận trong thành phố, ngồi bên vệ đường để xin tiền.

‘Lúc đầu em đi em cũng thấy ngại với s.ợ lắm, s.ợ vì đi xa, không quen biết ai và không có gì để liên lạc, còn ngại thì em ngại người quen của ba mẹ nhìn thấy, rồi người ta nói mẹ em này kia nữa. Cũng vì thươ.ng mẹ nên em mới làm’ – cậu bé chia sẻ.

‘Em và Minh đi từ Bình Chánh lên đây (quận 1) m.ấ.t khoảng 1 tiếng đồng hồ, em Minh ở nhà quậ.y ph.á lắm, nhưng mà đi ra đường với em thì ngoan hơn một chút, cũng may là em ấy chỉ ph.á trên tay em chứ không có đòi chạy đi lung tung’ – Cường vừa ôm em vừa nói.

Thời gian đầu đi xin, Cường còn dắt theo một em gái 5 tuổi, nhưng hiện tại đã được gửi về An Giang sống với dì. Một người mẹ dám để ba đứa con còn rất nhỏ dắt díu nhau ra những con phố đông đúc ở Sài Gòn xin ăn, giữa những dòng xe đông nghẹt đã nhận không biết bao phán xét của người đời, nhưng đã mấy ai biết về câu chuyện đằng sau.

Cường nhớ lại hồi đầu mình giấu mẹ đi xin, khi mẹ biết thì kh.ó.c nấc, đ.á.nh và c.ấ.m không cho đi nữa. Nhưng hạn tiền nhà gần đến, chi tiêu thiếu hụt, có mỗi chiếc điện thoại mua trả góp vẫn chưa xong cũng phải cầm đi khi bé Minh lên cơn s.ố.t cao, phải chữa ở viện. Vậy là em thuyết phục mẹ, mãi thì mọi chuyện cũng được chấp nhận.

‘Có mấy đêm thằng Cường về trễ, tôi cứ ngồi kh.ó.c mà không ngủ được, sáng vẫn phải đi làm kiếm tiền, ở trong công ty mà đứng muốn không vững, mãi cho đến khi chị kế bên nhà trọ cho hay là bé về rồi thì mới yên tâm. Mình cũng thương con đ.ứt ruột, nhưng mà vì hoàn cảnh của mình, mình phải cắ.n răng mà chấp nhận’ – chị Út kể lại.

‘Nhà của bé Cường thì cũng khổ lắm, ba tù tội rồi để lại bốn mẹ con sống cùng nhau. Mẹ nó thì hay вệṅҺ, phải nghỉ làm, còn nó thì bế em đi xin tiền này kia để về phụ mẹ nó mua sữa, tã rồi đóng tiền nhà. Bà con ở đây thấy cũng thươ.ng, nhưng mà ai cũng khổ nên không giúp được gì’ – cô Võ Thị Tím, hàng xóm của chị Út cho biết.

Đến hiện tại, dường như Cường đã dần quen với những ngại ngùng, những nỗi s.ợ vẫn còn nhưng không thể lấn át được lòng hiếu thảo của em. ‘Em thấy vui vì nhiều người biết đến mình, vậy là sẽ có nhiều người cho tiền em hơn, em đủ tiền nhanh hơn và có thể về nhà sớm với mẹ’ – em cười ngây ngô. Có lẽ, Cường chưa đủ lớn để biết được rằng thế giới ngoài kia, tương lai phía trước còn nhiều thứ hơn đang cản trở em.

 

Cường học giỏi, từ hồi em lên Sài Gòn sống, thầy giáo ở quê hay nhờ dì em gọi lên bảo em về quê đi học lại, nhưng mà em không về, vì em không thể bỏ lại mẹ một mình. Nói như vậy, nhưng không có nghĩa là em không muốn đi học.

‘Ước mơ của em là được đi học trở lại’ – Cường nói. Và khi được hỏi nếu được đi học lại em muốn tương lai mình sẽ làm nghề gì, Cường trả lời một câu chua chát: ‘Em chỉ muốn đi học lại thôi, còn chuyện tương lai làm gì thì em chưa biết, tại em còn nghèo quá nên em không dám nghĩ’.

Em quay sang ôm Minh vào lòng, rồi cả hai len lỏi qua hàng rào, đến ngồi dưới trụ đèn xanh đèn đỏ, ánh đèn xe hiu hắt chiếu lên gương mặt điển trai của em.

Giữa những dòng xe chen chúc trong đêm muộn, ai cũng vội vã về nhà, có hai cậu bé ôm nhau bên vệ đường, bên cạnh là mấy bịch bánh, mấy hộp sữa vừa được cho. Cậu anh xé gói bánh, rồi đưa cho cậu em, hai anh em nhìn nhau trìu mến.

Ánh đèn đường mờ tối, không giống như niềm tin và tình thương của hai anh em, dẫu có khó khăn nhiều hơn đi chăng nữa, gia đình vẫn luôn là tất cả.

Theo Trang Thư – Thiết kế Maru/Baodatviet.vn

Nguồn: http://tiin.vn/tin-media2/chuyen-muc/song/hoan-canh-dang-thuong-cua-cau-be-12-tuoi-be-em-an-xin-tren-pho-sai-gon/2017025.html