Nước mắt người mẹ già ở làng vọng phu: Con trai мấᴛ, con dâu cũng ôm con вỏ đi để lại món ɴợ cả trăm triệu

Bao đời nay, đại dương đã cưu mang những người con làng biển, thế nhưng, chính biển cả lại ƈướρ đi sinh мạɴg của nhiều ngư dân. Họ hòa vào biển và để lại mẹ già, con thơ cùng một đống nợ nần…

0
492

Đã 7 năm kể từ ngày nhận hung tin chiếc tàu cá cùng 8 ngư dân мấᴛ tích trên biển, khắp thôn Minh Thành (xã Quỳnh Long, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An) vẫn chưa hết ảm đạm. Làng chài trĩu nặng một nỗi niềm không tên!

Nỗi ᵭ‌α‌υ мấᴛ con

Chúng tôi đến nhà bà Trần Thị Xứ (SN 1956, trú thôn Minh Thành, xã Quỳnh Long, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An) khi bà đang còng lưng dọn dẹp đống ve chai tích góp cả tháng nay để chuẩn bị bán. Bà bảo: “Đây là gia tài của vợ chồng già này đấy. Gom cả tháng mới được từng này bán cũng được ba bốn trăm nghìn, không đủ tiền mua thuốc”. Khi được hỏi về câu chuyện năm xưa, bà Xứ khựng lại, nước mắt lăn dài trên hai gò má đen sạm với những vết nhăn chi chít. Nỗi ᵭ‌α‌υ мấᴛ con vẫn chưa thể nguôi.

Nhớ lại vụ chìm tàu khiến con trai Vũ Văn Biên tử ɴạɴ cách đây 7 năm, bà Xứ vẫn á.m ả.nh.“Con trai мấᴛ được một thời gian thì con dâu cũng ôm con bỏ đi. Căn nhà lạnh lẽo này chỉ còn hai ông bà già dựa vào nhau sống qua ngày cùng món nợ ngân hàng cả trăm triệu đồng”, bà oà khóc.

Bà Xứ dọn dẹp đóng ve chai bán kiếm tiền mua thuốc

Bà Xứ kể: “Nhà có 3 anh em, nó là con út, học xong lớp 7 thì gia đình ʋคỿ tiền để nó đi xuất khẩu lao động sang Đài Loan đ.á.nh cá. Bao năm ở xứ người cũng không đủ trả n.ợ. Nó về nước, cưới vợ rồi ʋคỿ vốn hai lần chung tàu, nhưng không may gặp n.ạ.n, giờ để lại một cục nợ”.

Sau khi vợ sinh được hơn 1 tháng, anh Biên ʋคỿ mượn khắp nơi để góp vốn làm ăn vươn khơi dài ngày. Thế nhưng, tàu vừa ra khơi được một chuyến thì gặp n.ạ.n. Sau 28 tiếng lênh đênh trên biển, anh thoát ɴạɴ nhờ được một ngư dân người Quảng Trị cứ.u vớt.

Còn nước còn t.át, anh tiếp tục góp vốn để đóng tàu NA 93240 TS do anh Bùi Hoàng Hiệp (SN 1984) làm thuyền trưởng. Sau 2 chuyến ra khơi bị thua lỗ do sản phẩm không bù được vào tiền dầu máy. Đến lần thứ 3 này, với hứa hẹn một chuyến ra khơi thu đậm để sắm Tết thì tàu gặp ɴạɴ. 8 người ċҺếᴛ và мấᴛ tích. ţɦı ţɦể của anh Biên và anh Bùi Văn Hoài sau nhiều ngày cũng được tìm thấy ở Hà Tĩnh, 6 người khác hiện vẫn мấᴛ tích. “May mà ҳάc nó còn được đưa về để gia đình còn được nhìn thấy hình hài lần cuối không thì day dứt, x.ó.t xa cả đời”, bà Xứ vừa kh.óc vừa nói như tự động viên chính mình.

Gia đình bà Xứ được xem là khó khăn nhất trong các gia đình có ngư dân tử ɴạɴ. Chồng bà, ông Vũ Quang Trung (SN 1953) sau khi đi bộ đội về, bám biển nuôi gia đình. Không có điều kiện mua sắm tàu lớn, ông chỉ dùng thuyền nhỏ của gia đình đάɴh вắᴛ vùng lộng đi trong buổi rồi về. Nhưng thời gian đã khiến chàng ngư phủ năm nào kiệt sức. Giờ ông Trung thường xuyên bị những cơn ᵭ‌α‌υ xương khớp hành hạ, chỉ ngồi hoặc nằm một chỗ. Còn bà Xứ cũng bị căn bệnh u hàm ếch, phải thường xuyên ra bệnh viện K (Hà Nội) chữa trị. Bệnh này chưa khỏi, lại trồi ra bệnh khác. Sau khi con trai мấᴛ, bà Xứ vì quá xúc động, tҺươɴǥ χót con nên kh.ó.c ròng rã suốt cả tháng trời khiến đôi mắt của bà mờ dần. Các bác sỹ bệnh viện Mắt Hà Nội chẩn đoán bà bị đục thủy tinh thể.

Gác lại nỗi ᵭ‌α‌υ thể ҳάc , bà Xứ lo sẽ không có nhà ở vì số tiền lãi hằng tháng vượt quá khả năng chi trả, khi thuyền ta.n, con мấᴛ. “Cái nghèo, cái đói cứ mãi đeo bám, có bữa hai ông bà không có cái ăn. Giờ tôi biết ʋคỿ mượn ở đâu để lo thuốc men, rồi còn trả nợ số tiền khổng lồ đó”, bà Xứ nói trong nước mắt.

Chỉ mong bình an

Cách nhà bà Xứ vài ngõ, bà Bùi Thị Cửu (SN 1955), mẹ của ɴạɴ ɴhâɴ Bùi Văn Hoài được tìm thấy sau vụ chìm tàu kinh hoàng ấy cũng chưa quên nỗi ᵭ‌α‌υ мấᴛ con. Sau khi con trai bỏ мạɴg trên biển, chị Bùi Thị Lý (vợ anh Hoài) chạy đôn chạy đáo để kiếm tiền nuôi gia đình, 3 đứa con nhỏ giao cho bà Cửu trông nom. Ba em Bùi Quang Đạt (SN 2007), Bùi Thị Quế Trân (SN 2010) và Bùi Bảo Nam (SN 2013) giờ đều đã lớn khôn và học giỏi. Vừa đi học về, Quế Trân và Bảo Nam đã chạy lại ôm lấy bà nội. Khẽ ôm các cháu vào lòng, bà Cửu nghẹn ngào: “Giờ tôi chỉ mong cho các cháu khỏe mạnh, học giỏi, luôn vui vẻ và bình an. Thế là quá đủ rồi”.

Nơi gian nhà chính, bàn thờ anh Bùi Văn Hoài ấm áp khói hương. Anh Hoài chính là một trong 8 ngư dân gặp ɴạɴ vào cuối năm 2013. “Chồng nó мấᴛ rồi chẳng biết trông vào đâu nữa. Mấy năm ni con Lý phải chạy khắp nơi làm việc, góp nhặt từng đồng về nuôi con. Tôi già cả rồi, chỉ biết ngồi nhà ôm cháu thôi”, bà Cửu nói.

Rạng sáng ngày 17/12/2013, cả thôn Minh Thành như ċҺếᴛ lặng khi ţɦı ţɦể anh Hoài cùng anh Biên được di chuyển về đến nhà. Từ ngày đó, bà Cửu không còn nước mắt kh.óc con, chị Lý cũng như người vô hồn. Chị còn quá trẻ, 3 đứa con còn quá nhỏ dại để phải chịu đựng nỗi ᵭ‌α‌υ.7 năm trôi qua, chị vẫn “lẻ bóng”, cố gắng làm lụng kiếm tiền nuôi các con ăn học, trưởng thành. Nói về người con dâu goá phụ, bà Cửu dường như có sự đồng cảm sâu sắc:“Nó siêng lắm, đi làm quần quật từ sáng tới tối mịt. Thương con, tôi ở nhà cũng giúp nó bảo ban các cháu chăm chỉ học hành, không phụ công mẹ”.

Bà Bùi Thị Cửu chỉ cầu mong các cháu khoẻ mạnh, bình an

Chiều muộn, sóng vẫn rì rầm, biển mù mờ… Mặc cho giá rét hanh khô, làng biển vẫn thấp thoáng bóng những người phụ nữ ngồi ven bờ mặt hướng về Đông ngóng con, chờ chồng. Đó là người thân của những ngư phủ vẫn chưa tìm thấy ţɦı ţɦể. Bao người ngồi tựa vào nhau suốt đêm, chong mắt ra biển xa.

Những ngày cuối năm, người “làng vọng phu” thành tâm hương khói cho người đã khuất với chỉ một nguyện ước: “Cầu cho sóng yên, biển lặng”. Nhưng, có phải “cầu được ước thấy” đâu, năm nào cũng vậy, có người đi, đi mãi không về!

Ngày 9/12/2013, tàu cá mang số hiệu NA 93240 TS do thuyền trưởng Bùi Hoàng Hiệp (SN 1984, trú tại xóm Minh Thành, xã Quỳnh Long, huyện Quỳnh Lưu) điều khiển đang trên đường trở về thì gặp ɴạɴ. 8 thuyền viên trên tàu phần lớn là anh em, họ hàng hoặc là cùng xóm với nhau ra đi mãi mãi. ţɦı ţɦể 2 ngư dân là Vũ Văn Biên và Bùi Văn Hoài đã tìm thấy, những người còn lại đều nằm lại lòng biển lạnh. Tiếng kh.ó.c ai oá.n, khăn тαɴg phủ trắng cả làng chài ven biển Quỳnh.

theo Thu Hiền / báo Tiền Phong

Nguồn: https://www.tienphong.vn/xa-hoi-phong-su/chuyen-ghi-o-lang-vong-phu-nuoc-mat-nguoi-me-gia-1759498.tpo

2 đứa trẻ đói ăn ở nhà chờ mẹ vào viện chăm cha bị tai nạn mà không đủ tiền chữa trị: “Mẹ ơi, cha con đâu rồi”

2 đứa trẻ đói ăn ở nhà chờ mẹ vào viện chăm cha bị tai nạn mà không đủ tiền chữa trị: “Mẹ ơi, cha con đâu rồi”
Quệt những giọt nước mắt chảy dài trên gò má, chị Dung ẵm 2 đứa con vào lòng rồi dỗ ngọt để tranh thủ chạy vào bệnh viện chăm chồng. Từ lúc Kiện A bị tai nạn giao thông, cuộc sống của gia đình Dung rơi vào bế tắc khi 2 đứa con cứ khóc mãi vì nhớ cha.
 Ảnh minh họa

Cha bị tai nạn, 2 đứa trẻ nheo nhóc trong căn nhà trống

Những ngày giữa tháng 11/2020, chúng tôi tìm đến căn nhà tình thương nằm trong ấp Kỳ La, xã Hòa Thuận, huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh nơi 2 anh em Sơn Kiện Toàn (4 tuổi) và Sơn An Phong (hơn 2 tuổi) sống cùng mẹ trong lúc cha đang nằm viện vì bị tai nạn giao thông.

Căn nhà tình nghĩa nằm sâu trong ấp Kỳ La là nơi sinh sống của mấy mẹ con chị Dung

Loay hoay chuẩn bị một ít đồ dùng cá nhân cho chồng, chị Sơn Dung (24 tuổi) cho biết mấy tuần qua, chị chẳng thể nào an tâm khi liên tục ra vào bệnh viện để lo cho chồng và 2 đứa con nhỏ.

Kể từ lúc chồng bị tai nạn giao thông, căn nhà nhỏ trở nên hiu quạnh…

“Ảnh bị tai nạn nằm viện được mấy tuần rồi, bác sĩ bảo đầu ảnh có máu bầm tụ lại, phải điều trị lâu lắm”, chị Dung tâm sự.

Sơn Kiện Toàn và Sơn An Phong là 2 đứa con của chị Dung và anh Kiện A

Theo chị Dung, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên dù đã dọn về chung sống được 4 năm nhưng vẫn chưa có nhà cửa. Căn nhà tình nghĩa 2 vợ chồng đang sống tạm là của người em gái được Hội khuyến học trao tặng. Chị Dung ở nhà chăm sóc 2 đứa nhỏ, ai kêu gì làm nấy còn Sơn Kiện A (chồng chị Dung) làm nghề sơn nước ở TP. Trà Vinh.

Ngày 19/10, trong lúc trên đường về nhà thì Kiện A bị tai nạn giao thông dẫn đến chấn thương sọ não, được người dân đưa vào BV Đa khoa tỉnh Trà Vinh để cấp cứu. Nhận được tin chồng bị tai nạn, chị Dung chết lặng khi nghe các bác sĩ bảo chỉ có 40% khả năng cứu sống.

Chị Dung bật khóc khi nhắc đến hoàn cảnh của gia đình mình

Kiện Toàn hồn nhiên nô đùa, lúc nào nhớ bố, con chạy ùa vào nhà ngây ngô hỏi mẹ…

“Lúc đó em sợ lắm, người ảnh toàn là máu, các bác sĩ bảo người nhà chuẩn bị tâm lý, nếu 2 tiếng sau ảnh tỉnh lại thì sẽ sống, còn không thì gia đình nên đưa về. Em cứ sợ ảnh chết, ảnh mà chết mấy mẹ con chẳng biết sống sao, 2 đứa nhỏ có chút xíu à. May mắn ảnh tỉnh lại được, em mừng lắm, con em không phải mất cha”, chị Dung nghẹn lời.

Ngồi trong căn nhà trống, Toàn và Phong chia nhau những món đồ chơi cũ được mẹ xin về, vừa i a gọi mẹ. Hơn 3 tuần trôi qua, những đứa trẻ vẫn chưa được gặp cha, người mà chúng mỗi đêm quấn quýt không rời.

Căn nhà nhỏ không có lấy một vật đáng giá…

Từ ngày Kiện A nhập viện, chị Dung một mình lo xoay xở vừa chăm chồng, vừa chăm con

“Ở bệnh viện các bác sĩ không cho con nít vô vì sợ lây bệnh, 2 đứa cứ hỏi cha nó miết, em đưa hình cho xem thì nó kêu máu máu, Kiện A đâu rồi… Nhìn 2 đứa con nhớ cha, em cũng chẳng biết làm sao để cha nó mau khỏe mạnh mà về nhà nữa”, chị Dung nói.

Sà vào lòng mẹ, An Phong bập bẹ vài tiếng gọi cha, vừa chỉ vào cái bụng đói, mè nheo: “Con đói bụng” rồi nhanh chóng chạy đi chơi. Gửi nhờ mấy đứa nhỏ tại nhà bà cô, chị Dung chạy chiếc xe máy cũ vào viện để chăm chồng…

“Em sợ không đủ tiền để tiếp tục cứu Kiện A”

Nằm tại Khoa Thần kinh, BV Đa khoa tỉnh Trà Vinh, sau nhiều tuần điều trị, sức khỏe Kiện A đã tốt hơn rất nhiều. Hiện tại, Kiện A đã tỉnh táo, đi lại, nói chuyện được, tuy nhiên các bác sĩ cho biết cần phải điều trị ít nhất 1 tháng nữa mới mong khỏi bệnh.

Sau vài tuần điều trị, sức khỏe của Kiện A đã khá hơn rất nhiều. Các bác sĩ cho biết cần phải theo dõi máu bầm trong não cũng như phẫu thuật lại răng – hàm

Xem những tấm hình của 2 đứa con đang ở nhà, Kiện A xúc động: “Em nhớ con lắm mà không về được, mấy bữa trước đi làm, tối nào cũng mua bánh kẹo, sữa về cho con. Giờ em nằm một chỗ như thế này, con em lại đói bụng”.

Nắm lấy bàn tay sần sùi của Kiện A, chị Dung cho biết mấy tuần qua, viện phí tạm ứng cho chồng đã hơn 10 triệu đồng. Nhờ có bảo hiểm hộ nghèo nên số tiền viện phí cũng giảm đi rất nhiều.

Trong lúc mẹ vắng nhà, 2 đứa trẻ tự chơi với nhau, chốc chốc lại chạy sang nhà bà cô để tìm mẹ

“Mọi người thấy hoàn cảnh của vợ chồng em nên thương tình góp được hơn 10 triệu, em mới có đủ để đóng tạm ứng cho bệnh viện. Giờ ảnh điều trị một tháng nữa, em không biết xoay xở thế nào. Bên nội ngoại ai cũng nghèo cả…”, nói đến đây chị Dung rớt nước mắt.

“Mẹ ảnh chết lâu rồi, ba thì có vợ mới, ở gần đây nhưng ảnh bị tai nạn cũng đâu có đến thăm. Giờ 2 tụi em chỉ có cái sổ hộ nghèo thôi”.

2 đứa nhỏ ngây ngô trong vòng tay chị Dung, chưa thể cảm nhận được chuỗi ngày vất vả sắp tới mà gia đình phải chịu đựng

“Em chỉ mong có tiền để tiếp tục chữa bệnh cho chồng, cho 2 đứa con có sữa tã mà uống”, chị Dung nói

Trong căn nhà ở nhờ không có lấy một vật dụng đáng giá, 2 đứa con nhỏ mới bập bẹ lên 3, khó khăn chồng chất khiến chị Dung chẳng biết làm thế nào ở chuỗi ngày phía trước.

Tiền sữa tã cho 2 con, tiền viện phí cho chồng, tiền cơm ngày 3 bữa… Dưới ánh đèn điện lờ mờ, 3 mẹ con chị Dung ngồi nép vào một góc tường, bất lực.

Hi vọng cuộc sống của gia đình chị Dung sẽ đỡ cơ cực hơn, Kiện A sớm quay về nhà để đoàn tụ cùng các con

Nguồn:  toquoc