Sau 4 thập kỉ giai thoại “ƈσɳ ɱα nhà họ Hứa” ở Sài Gòn vẫn khiến người ta rùŋɠ ɱìŋɧ khi nghĩ về

0
538

Tồn tại gần 100 năm nay giữa lòng Sài Gòn, tòa biệt thự bề thế của gia tộc họ Hứa vẫn luôn ẩn chứa những điều bí ẩn khiến không ít người tò mò lẫn sợ hãi…

Vào những năm cuối thế kỷ XIX đầu của thế kỷ XX, Chú Hỏa (1845-1901) nổi lên như một thương gia tài giỏi và giàu có bậc nhất đất Sài Gòn, ông được tôn vinh là một trong tứ đại hào phú: “Nhất Sỹ, nhì Phương, tam Xường, tứ Hỏa” (Huyện Sỹ – Lê Phát Đạt; Tổng đốc Phương – Đỗ Hữu Phương; Bá hộ Xường – Lý Tường Quan và Chú Hỏa – Hui Bon Hoa).

Hứa Bổn Hòa hay còn gọi là chú Hỏa là người Việt gốc Hoa, khởi nghiệp từ nghề bán phế liệu và trở thành một trong những doanh nhân giàu nhất xứ Nam Kỳ thời bấy giờ. Ông sở hữu khoảng 20.000 căn nhà và biệt thự ở khu vực miền Nam Việt Nam.

Chú Hỏa cùng gia đình sống trong căn biệt thự lớn lộng lẫy, tráng lệ có điểm đặc biệt là có tới 99 cánh cửa, được thiết kế, lắp đặt đối xứng khắp 4 tầng lầu. Trải qua trên 100 năm, ngôi biệt thự này vẫn đẹp lộng lẫy theo vẻ cổ kính hài hòa giữa hai trường phái kiến trúc Âu – Á rất kiên cố, không suy suyển theo thời gian. Chính nơi đây xuất hiện lời đồn đầy huyễn hoặc, liêu trai về hồn ma con gái chú Hỏa.

Từ nguồn gốc câu chuyện ma “truyền miệng” ly kỳ…

Nhà 97 Phó Đức Chính nay là bảo tàng Mỹ thuật TPHCM.

Lời đồn rằng, chú Hỏa ngoài ba người con trai, ông còn một cô con gái út rất xinh đẹp, được ông rất mực cưng chiều. Nhưng không may cô mắc bệnh phong (một trong 4 căn bệnh nan y không thuốc chữa thời bấy giờ).

Nhằm không muốn để lộ việc con gái mình bị bệnh phong cùi, ông Hứa đã giam lỏng tiểu thư trong một căn phòng tối trên tầng cao nhất của tòa biệt thự. Hàng ngày, kẻ ăn người ở trong nhà luân phiên nhau đem cơm nước, quần áo cho tiểu thư thông qua một khe cửa. Và đặc biệt tất cả đầy tớ đều phải đi lùi và không được nhìn tiểu thư.

Vốn là một tiểu thư đài các, bỗng nhiên biến thành một quái nhân ghẻ lở khắp người, bị đẩy vào một căn phòng tách biệt với xã hội, tiểu thư họ Hứa không ngừng gào khóc trong vô vọng.

Thời gian trôi đi, cô tiểu thư cũng qua đời. Vì thương nhớ con gái, muốn tạo cảm giác như đứa con yêu thương vẫn còn sống bên mình, Chú Hỏa không khâm liệm, mà đặt thi hài tiểu thư trong một quan tài bằng đá, nắp đậy là một tấm kính dày 5cm. Hàng ngày vẫn có một bà vú mang thức ăn lên phòng như khi Tiểu thư còn sống.

Vào ngày giỗ đầu của tiểu thư, Chú Hỏa đặt may một bộ áo đầm trắng, mua con búp bê biết nháy mắt và một dĩa cơm gà để cúng. Sau khi khách ra về, bà vú lên phòng dọn dẹp như thường lệ, thì bỗng nhiên bà hét lớn rồi chạy như ma đuổi xuống dưới, miệng liên tục nói: “Cô chủ về! Cô chủ về!”.

Trong căn phòng âm u, nắp hòm bằng kính bị mở ra, con búp bê đứng hẳn trên lồng kính, đôi mắt nháy lia lịa, còn dĩa cơm thì đã vơi đi phân nửa, dù các cửa phòng vẫn khóa chặt từ lúc sáng. Biết có điềm không lành, gia đình họ Hứa đã bí mật đem thi hài tiểu thư chôn ở cạnh ngôi biệt thự nghỉ mát của gia đình ở Long Hải (Vũng Tàu), một nơi cách xa thành phố. Và kể từ đó, mỗi khi đêm về người ta lại nghe thấy những tiếng khóc than ghê rợn phát ra từ phía căn phòng tối của cô tiểu thư xấu số.

Bên trong ngôi biệt thự.
Bên trong ngôi biệt thự.

…đến những ám ảnh rùng rợn hư hư thực thực…

Nói về câu chuyện xung quanh giai thoại con ma nhà họ Hứa, bác Biên (bảo vệ Bảo tàng) chia sẻ trên Kenh14 rằng: “Câu chuyện được kể từ người này sang người khác thì đương nhiên sẽ có dị bản. Cũng như chuyện vì sao Chú Hỏa lại giàu như vậy, trong một thời gian ngắn có thể sở hữu 20.000 căn nhà mặt phố ở Sài Gòn. Có người kể là do ông ta đi bán ve chai nhặt được vàng. Có người cho rằng gia tộc ông là gia tộc giữ ngân khố của triều đình nhà Minh, khi nhà Minh bị Mãn Thanh đánh bại, gia tộc ông Hứa đem theo số vàng ấy chạy sang Việt Nam để lập nghiệp. Thế nhưng dù vì lý do nào, nếu Chú Hỏa không tài giỏi trong việc nắm bắt thời cơ và nhạy bén trong kinh doanh thì ông cũng sẽ không có được một cơ ngơi bề thế như vậy”.

Còn đối với căn biệt thự ở Vũng Tàu, giờ đây chỉ còn là nơi để gió biển tràn vào, các nẻo đường đã đóng kín. Bên trong, vẫn còn những hàng cột theo kiểu kiến trúc La Mã sang trọng nhưng vách tường bị vỡ nhiều nơi được tô trét lại tạm thời bằng xi măng. Ngày xưa nơi đây hẳn là rất nên thơ, nhưng bây giờ thật cô quạnh.

Ở một chân cầu thang một vết sơn đỏ – không biết do vô tình hay cố ý – gợi lên cảm giác rùng rợn của một ngôi nhà ma. Bước lên sân thượng, một góc sân, được tô trát sơ sài, càng làm cho cảnh tượng thêm vẻ hoang phế. Điều đặc biệt là nội thất bên trong ngôi lâu đài này không còn lưu lại một thứ gì…”.

Các bác bảo vệ ở bảo tàng cũng cho biết: “Ngày cũng như đêm, bao năm qua ngủ tại lâu đài này chưa bao giờ chúng tôi gặp một hiện tượng bất thường nào”.

Căn biệt thự bị đã bị đổ nát và hoang phế.…và sự ra đời của bộ phim “Con ma nhà họ Hứa”!

Vào năm 1973, hãng phim tư nhân Dạ Lý Hương đã sản xuất bộ phim “Con ma nhà họ Hứa”, với lời giới thiệu là dựa trên bi kịch xảy với gia đình Chú Hỏa. Đây là bộ phim ma đầu tiên của điện ảnh miền Nam trước năm 1975. Sự thành công ngoài mong đợi của bộ phim càng khiến người ta tò mò về sự thật liên quan đến gia tộc lừng lẫy bậc nhất đất Sài Gòn.

Cho đến nay người Sài Gòn vẫn hay truyền tai nhau về hồn ma nhà họ Hứa. Thế nhưng mãi cho đến tận bây giờ, vẫn chưa có một chứng cứ rõ ràng nào xác minh câu chuyện trên là sự thật. Theo một số ghi chép thì vào năm 2006, một người tên là Eddie Hui-Bon-Hoa (được cho là con cháu của Chú Hỏa) khẳng định ông Hui Bon Hoa chỉ có ba người con trai, lần lượt mang tên là: Huỳnh Trọng Huấn (Tang Huon Hui Bon Hoa), Huỳnh Trọng Tán (Tang Chanh Hui Bon Hoa) và Huỳnh Trọng Bình (Tang Phien Hui Bon Hoa). Nếu ghi chép trên là xác thực thì có nghĩa Chú Hỏa không có người con gái nào cả.

Vậy liệu có phải ông Hứa chỉ có 3 người con trai, và sự tồn tại của cô con gái út chỉ là lời đồn nhảm? Có lẽ bí mật ấy sẽ mãi mãi được chôn theo Chú Hỏa và những người con của ông dưới những lớp đất sâu. Dù thế nào chúng ta vẫn luôn biết ơn gia đình Chú Hỏa vì những công trình mà họ đã để lại cho đời sau – những công trình luôn khiến người Sài Gòn tự hào mỗi khi nhắc đến.

Theo MadeinSaiGon

Xem thêm: Những tấm ảnh độ? đá? về khu Mả Lạɳɠ – Khu người nghèo ở Saigon vào những năm trước thập niên 70

Saigon luôn được nhắc đến với tên gọi “Hòn Ngọc Viễn Đông” với đường phố và những biệt thự hào nhoáng nhưng vẫn còn những góc khuất ẩn chứa đằng sau sự phát triển của “thủ đô” Miền Nam trước 1975 với những sự đau thương đầy nước mắt mà ít ai nhắc đến về cuộc sống của những người có thu nhập thấp tại Saigon.

Sau đây là loạt ảnh của cựu binh Mỹ Thomas W. Johnson chụp vào năm 1965.

Với những người nghèo nhất, mái nhà của họ có thể chỉ là những ống cống bằng bê tông. Đây đa phần là những người phải di cư do cнιếɴ sự.
Với những người nghèo nhất, mái nhà của họ có thể chỉ là những ống cống bằng bê tông. Đây đa phần là những người phải di cư do cнιếɴ sự.
Những ngôi nhà tạm bợ bên bờ kênh Bến Nghé.
Những ngôi nhà tạm bợ bên bờ kênh Bến Nghé.
khu ổ chuột ở Chợ Lớn nhìn từ máy bay, nơi sinh sống của hàng trăm nghìn người nghèo trong những ngôi nhà tạm làm bằng vật liệu thô sơ.
Người dân của các xóm nghèo Sài Gòn làm đủ nghề để kiếm sống trên đường phố, như đi bán mía ghim dạo…
Người dân của các xóm nghèo Sài Gòn làm đủ nghề để kiếm sống trên đường phố, như đi bán mía ghim dạo…
…Hay làm lao công.
…Hay làm lao công.
Hai mẹ con người vô gia cư mắc võng nằm bên vỉa hè Sài Gòn.
Một người lái đò chở khách qua sông Sài Gòn.
Hai cậu bé vận chuyển một tấm ván và một cái trống thép đến nghĩa trang nơi họ sống cùng gia đình, tháng 4 năm 1968. Những người nghèo nhất Sài Gòn đã phải xây nhà ở nghĩa trang địa phương. (Ảnh AP / Eddie Adams)
Hai cậu bé chơi cờ caro trên một ngôi mộ bê tông gần nhà ở một Khu Mả Lạng Sài Gòn, tháng 4 năm 1968. (Ảnh AP / Eddie Adams)
Khu Mả Lạng tại Saigon

Người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa ngôi nhà của mình, nơi những bia mộ đóng vai trò là sân trước của anh ấy.

Trẻ con chơi đá gà tại khu Mả Lạng

Trẻ em đứng trên đỉnh của thập giá bia mộ trong nghĩa trang tại Sài Gòn nơi chúng sống cùng gia đình, tháng 4 năm 1968. Những người nghèo nhất thành phố không còn cách nào khác hơn là xây dựng những căn nhà tạm tồi tàn trong khu nghĩa địa để có được nơi trú ngụ. Bức tường phía sau những đứa trẻ này là của một cửa hàng mặt tiền hướng ra con đường chính ở Sài Gòn.

Trẻ em chơi với súɴԍ nhựa và súɴԍ gỗ tại một nghĩa địa đầy rác gần nhà ở trung tâm thành phố Sài Gòn, Việt Nam, ngày 15 tháng 3 năm 1968.

Cậu bé chơi với chú chó cưng của mình trước sân nhà. Xa xa là chiếc xe Lam hiệu Vespa quen thuộc
Những đứa trẻ tò mò trước nhiếp ảnh gia Eddie Adams
Khu Mả Lạng tại Saigon – Xung quanh nghĩa địa toàn rác.
Những đứa trẻ tò mò
Người lớn chọn cờ tướng làm thú vui tao nhã
Saigon 1968 – Khu Mả Lạng tại Saigon – Ngôi nhà thờ trong khu nghĩa địa
Em bé bán kem tại vòi nước máy công cộng góc đường Nguyễn Cư Trinh- Cống Quỳnh.

Đường Nguyễn Cư Trinh đoạn gần Võ Tánh (nay là Nguyễn Trãi). Phía trước là ngã tư Phát Diệm (nay là Trần Đình Xu). Giữa hình là nhà nguyện tại nghĩa địa Cầu Kho (sau 1975 trở thành khu tạm cư Kinh tế mới, quen gọi là khu Mả Lạng).

Bé gái chuyển quần áo cho mẹ phơi trên dây ở Sài Gòn, tháng 4/1968.

Một cậu bé đi bộ đến nhà mình trên những ống cống trong mê cung của những ngôi nhà được xây dựng trên nghĩa trang ở Sài Gòn, tháng 4/1968

Một cậu bé đi bên trên nước thải trên những tấm ván gỗ bế theo chú mèo cưng của mình ở Sài Gòn vào tháng 4 năm 1968.

Saigon 1968 - Khu Mả Lạng
Saigon 1968 – Khu Mả Lạng
Một đứa trẻ đứng gần cửa nhà mình trong khi chú lợn của gia đình nằm nghỉ ngơi ở Sài Gòn, tháng 4 năm 1968.
Một đứa trẻ đứng gần cửa nhà mình trong khi chú lợn của gia đình nằm nghỉ ngơi ở Sài Gòn, tháng 4 năm 1968.
Một cô gái bế em gái bé bỏng và mỉm cười với máy ảnh ở Sài Gòn, tháng 4 năm 1968.
Một cô gái bế em gái bé bỏng và mỉm cười với máy ảnh ở Sài Gòn, tháng 4 năm 1968