Thúy Nga từng ʙị ᴄʜê là “người nhỏ như con chuột mà cũng đòi làm nghệ sĩ”

0
197

Thúy Nga cho biết vì ngoại hình nhỏ bé, chị từng bị cнê вaι rất nhiều khi mới vào nghề. Tuy nhiên, cũng nhờ có năng khiếu diễn hài, chăm chỉ chạy show mà chị dần được biết đến.

Thúy Nga cho biết chị tốt nghiệp Đại học Sân khấu Điện ảnh TP.HCM, cùng lứa với Việt Hương, Tiết Cương, Cao Minh Đạt, Hạnh Thúy… Những năm Thúy Nga học, thời ấy có rất ít sân khấu, tụ điểm biểu diễn, vì thế, có những lúc, Thúy Nga cảm thấy không biết sẽ đi đâu về đâu. Thậm chí, có người còn vẽ ra cho chị viễn cảnh ra trường sẽ về Nha Trang… bán ốc. Tuy nhiên, cũng nhờ theo học nghệ sĩ Minh Nhí mà Thúy Nga dần được phát hiện có năng khiếu diễn hài.

Sau đó, do cuộc sống khó khăn, Thúy Nga phải  chạy show ở một số tụ điểm, nhiều nhóm mời chị diễn phụ. Thế là, Thúy Nga dần chuyển sang diễn hài, chị vào một nhóm hài trẻ. Tiểu phẩm đầu tiên chị diễn là đóng vai một bà nhà quê đi thi hoa hậu: “Dù khi đó không có tên tuổi, không phải là cái tên để bán  vé nhưng đi đâu tôi cũng được vỗ tay, điều này khiến tôi cảm thấy rất vui” – Thúy Nga cho biết.

Diễn viên hài Thúy Nga tâm sự về duyên với nghề 

Diễn viên hài Thúy Nga tâm sự về duyên với nghề 

Nói về kỷ niệm ấn tượng nhất trong thời gian đi diễn, Thúy Nga tâm sự, đó là lần ra đảo Phú Quý. Khi đó, đi tàu vào đúng thời kỳ mưa bão, phải mất tám tiếng đồng hồ. Trên đường đi, sóng biển đánh ầm ầm, người lái tàu ói 7-8 lần, bản thân chị không ói nhưng không ăn uống được gì. Điều bất ngờ, đến nơi có 2000 người ra đón chị và các nghệ sĩ. Mọi người được đưa vào một phòng có rất nhiều đồ ăn ngon nhưng không ai ăn uống nổi.

Theo lời người dân, đảo này sống bằng nghề đáɴʜ cá, ngày nào có bão không ra biển được, người dân thường muốn xem nghệ thuật, và vì thế, lần này họ mời các nghệ sĩ đến diễn. Buổi tối ᴍấᴛ điện, chỉ có đèn hột vịt nhưng người dân vẫn đến rất đông để xem. Diễn xong mấy ngày, Thúy Nga không về được thành phố vì bão. Tuy  nhiên, bù lại, chị được người dân đối xử rất tận tình. Chủ tịch xã còn hứa nếu không có tàu, sẽ tìm trực thăng đưa Thúy Nga về Sài Gòn khiến chị rất xúc động.

Nói về công việc diễn hài, Thúy Nga tâm sự, chị có thể “ăn hài, ngủ hài, sống hài”. Hài mang lại niềm vui, sự hạnh phúc cho chị. Với Thúy Nga, hạnh phúc nhất là được nhiều người biết đến và yêu thương: “Đi đến đâu cũng được khán giả yêu quý, họ thậm chí còn  tặng cho rất nhiều thứ, nhưng tôi sợ ᴍᴀɴɢ ɴợ nên không dám nhận”.

Thúy Nga cũng cho biết, thời xưa, sân khấu không nở rộ, vì thế để trở thành một diễn viên hài nổi tiếng khá là khó khăn. Như chị, những ngày mới vào nghề, được diễn trên sân khấu lớn với các nghệ sĩ nổi tiếng thời đó là một vinh dự lớn. Thúy Nga nhớ mãi một lần diễn cho sân khấu của NSND Hồng Vân, chương trình được truyền hình trực tiếp, khi đó chị nói tiếng Phú Yên diễn hài. Điều bất ngờ, sau đêm diễn, vở kịch thành  công, chị được  cả nước biết đến vì: “Truyền hình thời đó phủ sóng rộng khắp lắm. Ai mà có vở diễn tốt trên truyền hình thì có thể nổi tiếng sau một đêm”.

Qua phần dẫn dắt của đạo diễn Lê Hoàng, diễn viên Thúy Nga đã có nhiều tâm sự về con đường đã qua

Qua phần dẫn dắt của đạo diễn Lê Hoàng, diễn viên Thúy Nga đã có nhiều tâm sự về con đường đã qua

Thúy Nga nhận xét, các diễn viên bây giờ có nhiều cơ hội để nổi tiếng bằng cách đăng tải các clip lên youtube, facebook. Theo Thúy Nga, đó là một  cơ hội để tiếp cận với khán giả, tuy nhiên, nếu làm không tốt thì sẽ ᴄó ʜạɪ ᴠì ʙị “ɴéᴍ đá”.

Thúy Nga cũng nói thêm, con đường đến với thành công của chị quá gian nan. Hồi ở trường Đại học, Thúy Nga thường xuyên ʙị ᴄʜê là “người nhỏ như con chuột mà cũng đòi làm nghệ sĩ”. Rồi khi mới đi diễn, cát-sê thấp, có lần nhận cát-sê chỉ đủ ăn một bát phở, tuy nhiên, chị vẫn vui vẻ không nề hà và càng coi đó là động lực để cố gắng:

“Rất may sau đó tôi được Tổ nghiệp thương, cho nổi tiếng, đi diễn được đông đảo khán giả hâm mộ. Có thời, tôi đi đâu cũng phải in mấy ngàn tấm hình để sau đêm diễn tặng cho người hâm mộ. Còn giờ đây, công nghệ phát triển, khán giả xem xong vây lấy nghệ sĩ chụp hình, họ còn tag thẳng mình trên facebook. Nói chung, khi được khán giả hâm mộ là đang có phước thì phải chịu khó gìn giữ chứ không thì tổn phước lắm” – Thúy Nga nói.

Thúy Nga nổi lên với những tiểu phẩm vui, giả giọng ba miền

Thúy Nga nổi lên với những tiểu phẩm vui, giả giọng ba miền

Trả lời câu hỏi của đạo diễn Lê Hoàng về việc những nghệ sĩ hài thường cười trên sân khấu, còn ngoài đời thì khóc, Thúy Nga trải lòng, nghệ sĩ vốn rất ɴʜạʏ ᴄảᴍ, vì thế, dù chỉ một câu chuyện nhỏ là họ cũng dễ xúc động: “Nghệ sĩ là người ɴʜạʏ ᴄảᴍ với mọi vui buồn, họ yêυ cυồng ℓσạn нơn  và vì thế cũng khổ hơn”.

Chuyện cuối tuần với chủ đề “Trở thành diễn viên hài, dễ hay khó” với sự đối thoại thẳng thắn giữa đạo diễn Lê Hoàng và diễn viên hài Thúy Nga sẽ được phát sóng vào 21h35 thứ bảy ngày 25-4 trên kênh VTV9.

Nguồn: Cười Tuổi Trẻ

>>XEM THÊM

NSƯT Hữu Quốc: Tôi không muốn lấy vợ chỉ vì mình cần một đứa con

Mẹ của NSƯT Hữu Quốc bảo “mày lấy đại đứa nào rồi đẻ con tao nuôi”. Nhưng anh không muốn chỉ vì ích kỷ của bản thân, thèm có một đứa con rồi làm khổ người khác cả đời!

2 giờ chiều, tôi đến điểm hẹn gặp Hữu Quốc. Anh đang ăn bữa trưa muộn vì mải tập tuồng cho thí sinh chương trình Đường đến danh ca vọng cổ và Tài tử tranh tài.

Anh kêu cho tôi ly nước cam rồi châm thuốc hút và thong thả nhớ về những ngày xa lắc bằng giọng kể chầm chậm…

Nhà nghèo, đông anh em, cha mẹ cấm theo nghệ thuật

Tôi sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ở Sài Gòn. Sau năm 1975, ba mẹ dắt theo 10 anh chị em tôi đi lập nghiệp vùng kình tế mới ở Tây Ninh giáp biên giới Campuchia.

Nhưng vì không biết làm ruộng nên năm nào cũng mất mùa đến mức trắng tay, cả nhà lại dắt díu nhau vòng ngược về Sài Gòn làm ăn.

Ba tôi xin vào làm công nhân ở một hãng giấy. Ngâm lồ ô riết, chân tay ông bị lở hết nhưng cũng không dám nghỉ việc vì sợ các con chết đói. Mẹ tôi làm đủ thứ nghề từ mở lò bánh bông lan đến bán cháo lòng để nuôi anh chị em tôi.

Nghệ sĩ ưu tú Hữu Quốc trên sân khấu.Nghệ sĩ ưu tú Hữu Quốc trên sân khấu.

Nhà nghèo nhưng tôi học rất giỏi dù chẳng bao giờ học thêm. Năm lớp 5, tôi được chọn vào lớp chuyên văn của quận. Lên lớp 7 vì mê cải lương, tôi xin ba mẹ cho đi học ca cổ nhạc của thầy Út Trong.

Đang học lớp 9 chuyên văn, tôi thi vô trường Trần Hữu Trang, nơi đào tạo ra rất nhiều nghệ sĩ thành danh như Thanh Thanh Tâm, Kim Tử Long, Ngọc Huyền, Thoại Mỹ…

Thi đậu nhưng gia đình không cho đi học vì lúc đó tôi đang học quá giỏi. Thầy cô bạn bè cũng ngăn cản vì nghĩ rằng nghề này long đong, không có tương lai.

Hơn nữa, vô trường Trần Hữu Trang gần như tôi phải nghỉ học văn hóa. Trường chỉ dạy bổ túc một số môn chính.

Tôi khóc năn nỉ mẹ: “Cả 1000 người thi mà trường chỉ lấy 40 học viên. Mấy anh chị đậu dự thính (diện đóng học phí) đã mừng lớn còn con đậu chính quy (được cấp học bổng), không phải đóng tiền mà sao ba mẹ không cho con học”.

Mẹ tôi mủi lòng lại đi thuyết phục ba “Nó mê nghề này quá thì cứ để nó theo, sau này sướng khổ gì nó chịu”.

Cũng vì câu nói đó của mẹ mà tôi gắng học, năm nào cũng đạt học sinh giỏi. 17 tuổi, tôi tốt nghiệp ra trường với tấm bằng loại giỏi trong tay.
Hữu Quốc với cố NSND Phùng Há.Hữu Quốc với cố NSND Phùng Há.

Khóc vì 16 tuổi phải vẽ mặt để đóng vai già

Cuộc đời làm nghệ thuật của tôi chưa bao giờ được đóng kép đẹp. Ngay từ thời còn học trong trường Trần Hữu Trang, thầy cô đã giao cho tôi đóng vai lão.

Tôi học trường Trần Hữu Trang đúng thời gian dậy thì nên bị vỡ giọng. Quãng thời gian đó, tôi chưa khôi phục được làn hơi nên giọng bị khào khào. 16 tuổi tôi lấy lại giọng nhưng ca hơi lão.

Vì thế cô Phùng Há giao cho tôi đóng vai Tư đồ trong vở “Phụng Nghi Đình”. Tôi khóc nói với cô “Ai vô trường học cũng mong được làm kép đẹp, kép chánh, sao con còn trẻ lại phải vẽ mặt nếp nhăn để đóng vai ông già”?

Cô Phùng Há nói “Bây giờ có thể con khóc nhưng sau này con sẽ vui vì điều này, bởi con đi một con đường khác người ta và con sẽ thành công với vai già”.

Lời tiên đoán của cô Phùng Há đúng sự thật. Từ đó về sau, tôi toàn đóng vai già. Các huy chương bạc, huy chương vàng tôi đạt được ở những kỳ liên hoan, hội diễn sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc đều nhờ thể hiện vai già.

Năm 21 tuổi, tôi đạt huy chương vàng hội diễn sân khấu chuyên nghiệp đầu tiên với vai giáo sư Vinh trong vở “Bản tình ca quê mẹ” (1995).

Rồi lần lượt các năm 1996, 1998, 2003, 2005, 2009, 2015 tôi tiếp tục nhận các huy chương vàng khác nhờ thể hiện vai già.

Năm 2007, tôi được Nhà nước trao tặng danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú cùng nhiều cô chú và các anh chị lớn trong nghề như Minh Vương, Thanh Tuấn, Phượng Loan, Thoại Mỹ, Thanh Ngân, Tuấn Giao…

Tôi gần như là người trẻ nhất được phong tặng danh hiệu nghệ sĩ ưu tú trong đợt đó. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Nhận danh hiệu nghệ sĩ ưu tú chưa bao lâu, tôi gặp một biến cố trong nghề.

Tôi mất 7 năm sau đó sống trong tuyệt vọng khi mọi cánh cửa đều đóng sầm lại trước mắt mình…

Không cưới vợ chỉ vì bản thân muốn có một đứa con…

Cơ hội được trở lại làm nghề chỉ thực sự đến sau khi tôi đạt huy chương vàng liên hoan sân khấu chuyên nghiệp tại Bạc Liêu năm 2015 và Quán quân Tài tử tranh tài năm 2016.

Giờ tôi tham gia diễn kịch ở sân khấu Thế Giới Trẻ. Tôi cũng làm biên tập, đạo diễn một số chương trình game show và kịch dài.

Cuộc sống làm nghề của tôi đang trở lại và tôi rất biết ơn những người đã chìa tay kéo tôi lên lúc hoạn nạn.

NSƯT Hữu Quốc (ngoài cùng bên trái) cùng nhiều nghệ sĩ nổi tiếng khác tham gia game show Tài tử tranh tàiNSƯT Hữu Quốc (ngoài cùng bên trái) cùng nhiều nghệ sĩ nổi tiếng khác tham gia game show Tài tử tranh tài

Với cuộc sống riêng, tôi vẫn độc thân. Công việc của người nghệ sĩ thời gian rất thất thường, tôi sẽ không thể toàn tâm toàn ý lo cho gia đình được.

Tôi không muốn lấy vợ chỉ vì mình cần một đứa con. Tôi không muốn ai làm khổ mình nên tất nhiên tôi cũng sẽ không làm khổ người khác.

Lấy vợ để làm gì? Làm khổ cuộc đời người ta sao? Chỉ vì tôi ích kỷ muốn có một đứa con, cho họ vài đêm hạnh phúc rồi bỏ mặc họ làm nhiệm vụ nuôi con mình ư? Tôi không làm được! Mẹ tôi có đôi lúc muốn ép tôi cưới một cô gái nào đó, sinh con cho mẹ nuôi.

Nhưng tôi nói với mẹ “Nếu người con dâu đó là con ruột của mẹ thì mẹ nghĩ sao? Mẹ có muốn cô ấy sống cuộc đời như vậy không” và mẹ tôi im lặng!

Quan trọng là tôi vẫn sống tốt, vẫn cống hiến, vẫn làm tròn trách nhiệm một người công dân, một diễn viên, những chuyện khác hãy để nó tự nhiên!

Nguồn: cailươngviet