Xúc độnց nam sinh viên bị υnց тнư мáυ nhận bằng tốt nghiệp tại nhà rồi ra đi

0
265

Vượt lên chính mình, sống chung với ɓệnɦ tật, Khang đã cố gắng lạc quan và quay lại trường để hoàn thành những học phần cuối cùng của mình ở giảng đường đại học.

Nguyễn Đông Khang bị υƞց ƭɦư ɱáυ. Thầy cô đến tận nhà trao bằng tốt nghiệp để hoàn thành tâm nguyện của bạn. Khang ʠυα ƌời chỉ một ngày sau khi cầm bằng tốt nghiệp trên tay khiến ai biết chuyện đều không kiềm được nước mắt.

Bị υƞց ƭɦư ɱáυ nhưng vẫn cố hoàn thành chương trình học

Khang (sinh năm 1998) là sinh viên ngành Công nghệ Thực phẩm, khóa 42, Khoa Nông Nghiệp, Trường Đại học Cần Thơ. Khang vốn rất tích cực tham gia các hoạt đồng đoàn thể.Khang cũng là một người vui vẻ, lạc quan, hoạt bát và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người cũng như hoàn thành tốt nhiệm vụ đoàn trường.

Khang phát ɓệnɦ υƞց ƭɦư ɱáυ vào năm 2019, khi còn là sinh viên năm 3 với bao ước mơ, hoài bão về một tương lai tươi sáng phía trước. Tuy rằng căn ɓệnɦ ɦànɦ ɦạ nhưng em vẫn luôn cố gắng từng ngày.

Các thầy cô giáo trong trường đã đến tận nhà trao bằng tốt nghiệp cho Khang

Vượt lên chính mình, sống chung với ɓệnɦ tật, Khang đã cố gắng lạc quan và quay lại trường để hoàn thành những học phần cuối cùng của mình ở giảng đường đại học.

Khang từng nói với những người đã giúp đỡ mình rằng: “Khi khỏi ɓệnɦ, số tiền quyên góp nếu còn dư em sẽ hỗ trợ lại cho các hoàn cảnh khó khăn hơn…”.Trong suốt gần một năm ròng rã chiến đấu với ɓệnɦ tật, Khang đã cố gắng hoàn thành xong chương trình học và đợi đến ngày nhận bằng. Tâm sự gia đình, Khang muốn có cơ hội được tham dự lễ tốt nghiệp, được tận tay cầm tấm bằng danh giá, được chia sẻ niềm vui sướng vào ngày trọng đại này cùng gia đình mình.

Hồi còn khỏe mạnh Khang là cậu học trò vui vẻ, lạc quan, hoạt bát và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người

Nhưng vào ngày 17.4, Khang được đưa về nhà theo lời khuyên của bác sĩ điều trị, do ɓệnɦ tình chuyển biến ҳấu. Nghe tin, cô Trần Thanh Trúc (Phó Trưởng Bộ môn Công nghệ Thực phẩm) đã liên hệ nhận quyết định, bảng điểm, bằng tốt nghiệp và mượn lễ phục cho Khang, thống nhất sáng 18.4 cùng đến thăm và trao bằng tốt nghiệp cho cậu học trò hiếu học…

Ngày vui của cậu sinh viên nhưng không ai cầm được nước mắt

“Và chúng tôi đã đến nơi, đã gặp được em và gia đình. Căn ɓệnɦ quái ác ấy đã lấy đi hoàn toàn sức sống và thanh xuân của em. Gia đình cho hay em nóng sốt rồi sang lạnh liên tục, chỉ uống nước nhưng tối qua lâu lâu cứ nhắc “ngày mai cô Trúc sẽ mang bằng tốt nghiệp cho con…”, cô Trúc nghẹn ngào.

Anh Nguyễn Thanh Tùng (một người luôn đồng hành giúp đỡ Khang trong suốt thời gian chiến đấu với ɓệnɦ tật) cho biết, khi đến nhà, cả nhóm ngay lập tức khoác áo tốt nghiệp cho Khang, vì em không thể ngồi dậy được.

Khang bên người thân trong ngày nhận bằng tốt nghiệp

Mang hồ sơ, bảng điểm và tấm bằng tốt nghiệp loại khá, cô Trúc ân cần trao cho Khang. “Ngày nhận bằng tốt nghiệp hẳn sẽ rất vui nhưng rõ ràng chúng tôi không ai có thể cười nổi… Mặc dù trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn vì phần nào đã giúp em hoàn thành tâm niệm được nhận bằng tốt nghiệp…”, anh Tùng nghẹn ngào nói.

Riêng Khang, em như được tiếp thêm động lực, em tỉnh táo hơn, còn bảo người nhà lấy nước cho cô Trúc, anh Tùng và bạn bè uống. Em chu đáo, em quan tâm đến người khác dù thời gian giữ được sự sống chỉ còn đếm bằng giờ. Ai khi chứng kiến giây phút ấy cũng không thể nào kiềm được nước mắt, chỉ nhìn em mà không biết nói gì. Ý chí, nghị lực, khát vọng được nhận bằng giúp em tỉnh táo, đôi sáng mắt em sáng lên thấy rõ…

Câu chuyện về ý chí, nghị lực phi thường của Khang sẽ lan tỏa mãi về sau

“Cô Trúc đến gần hỏi con có còn mong muốn làm điều gì thì nói cô nghe. Giọng nói yếu ớt, khào khào, Khang nhờ chúng tôi gửi lời cảm ơn đến nhà trường, thầy cô, bạn bè, các mạnh thường quân đã quan tâm, hỗ trợ, động viên em thời gian qua… Và chúng tôi ra về, nghe kể lại sau đó em đã khóc, giọt nước mắt ҳúς độƞց, cũng có thể là giọt nước mắt hạnh phúc vì em hoàn thành được tâm nguyện của mình”, anh Tùng chia sẻ.

Và rồi Khang đã trút hơi thở cuối cùng vào 14 giờ 45 phút chiều 19.4 trong sự tiếc thương vô hạn của gia đình, bạn bè. Câu chuyện về ý chí, nghị lực phi thường của Khang sẽ lan tỏa mãi về sau.

(Theo Thanh niên)

>>XEM THÊM

ᴋʜôɴɢ ᴄʜᴀ, ᴍẹ ʙỏ Đɪ ʙɪệᴛ ᴛíᴄʜ, 𝟻 ᴛᴜổɪ ᴄʜưᴀ Đượᴄ ʟàᴍ ɢɪấʏ ᴋʜᴀɪ sɪɴʜ, ᴄʜưᴀ Đượᴄ Đặᴛ ᴛêɴ, ᴛươɴɢ ʟᴀɪ ᴍịᴛ ᴍù

Bé Bống không có cha, gần 2 tuổi thì mẹ bỏ đi biệt tích. Đã 5 tuổi nhưng em vẫn chưa làm được giấy khai sinh, chưa được đặt tên, chưa đi học.

Tuổi thơ bất hạnh

Cứ chiều đến, như một thói quen, bé Bống (5 tuổi, trú xóm 13, xã Quỳnh Tân, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) lại ngồi trước hiên nhà của người chị họ. Khuôn mặt buồn bã của đứa trẻ hướng về phía đầu ngõ như để ngóng đợi. Đã 3 năm rồi kể từ ngày mẹ gửi Bống cho người chị họ rồi dứt áo ra đi, em chưa một lần được gặp lại mẹ.

Không có cha, mẹ bỏ đi biệt tích, đã 5 tuổi nhưng Bống vẫn chưa làm khai sinh 

Chị Nguyễn Thị Lý (40 tuổi, người đang cưu mang bé Bống) thở dài chia sẻ: 4 năm trước, chị Hồ Thị Hóa (37 tuổi, mẹ bé Bống) bất ngờ trở về cùng một đứa trẻ khoảng hơn 1 tuổi sau nhiều năm mất tích bí ẩn.

Chị Hóa sau đó cho biết đi qua Trung Quốc làm ăn và chung sống với một người đàn ông bản địa như vợ chồng. Khi sinh bé Bống được hơn một tuổi thì người chồng “hờ” sinh chứng rượu chè rồi bỏ đi theo người đàn bà khác. Chị Hóa đành ôm con trở về quê hương.

Nhiều năm qua, Bống được vợ chồng chị Lý cưu mang, chăm sóc 

“Dì Hóa là em (cùng cha khác mẹ) của mẹ tôi. Sau ngày trở về, ông bà ngoại tôi đều đã mất, mẹ con dì ấy xin ở nhờ nhà của vợ chồng tôi. Khi bé Bống được 2 tuổi thì dì ấy gửi nhờ tôi chăm sóc để qua Trung Quốc giải quyết một số công việc rồi sẽ trở về liền”, chị Lý chia sẻ.

Từ ngày mẹ bỏ đi, bé Bống được vợ chồng chị Lý cưu mang, chăm sóc. Họ vẫn hi vọng chị Hóa sẽ sớm trở về để làm chỗ dựa cho con. Vậy mà đã 3 năm trôi qua, chị Hóa vẫn bặt vô âm tín.

“Cháu ước được gặp mẹ và đi học”

3 năm trôi qua cũng là chừng ấy thời gian Bống chưa được gặp lại mẹ, không được mẹ hỏi thăm dù chỉ là một cuộc điện thoại ngắn ngủi. Chẳng ai biết chị Hóa ở đâu, còn sống hay đã mất.

Bống ước được gặp mẹ và được đi học

“Bống là tên chúng tôi gọi ở nhà chứ bé vẫn chưa được đặt tên. Đã 5 tuổi rồi nó vẫn chưa được làm giấy khai sinh, chưa được đi học như những đứa trẻ cùng lứa. Vợ chồng tôi ít chữ, nhiều lần muốn làm giấy khai sinh để nó có cơ hội đến trường nhưng không biết làm thế nào”, anh Trần Đức Thuận (40 tuổi, chồng chị Lý) thở dài cho biết.

Kinh tế gia đình chỉ phụ thuộc vào hai sào ruộng. Ngoài 6 đứa con (nhỏ nhất mới lên 2 tuổi) vợ chồng chị Lý còn phải cưu mang bé Bống khiến cho cuộc sống càng thêm khó khăn.

Biết hoàn cảnh của bé Bống, nhiều người khuyên chị Lý nên gửi vào làng trẻ SOS nhờ nuôi dưỡng. Thế nhưng, thương đứa trẻ còn quá nhỏ đã phải gánh chịu quá nhiều bất hạnh, vợ chồng chị Lý lại không đành. Họ chỉ hi vọng sớm làm được giấy khai sinh để sắp tới cho Bống đi học, đợi ngày người mẹ trở về.

Ngoài bé Bống, chị Lý còn cả một đàn con thơ

Cháu rất muốn được gặp mẹ. Nếu mẹ về thì cháu sẽ có mẹ như các bạn, sẽ được đi học nữa. Cháu sẽ ngồi đây đợi mẹ”, lời nói ngây thơ của Bống khiến lòng người nghe trĩu nặng.

Mới 5 tuổi nhưng bé Bống đã trải qua một thời gian dài thiếu vắng tình thương yêu và chăm sóc của cha mẹ, mịt mù tương lai.

Nguồn: vi.cungcon.vn